ó chút mờ mịt, cho dù nhìn rõ mà đi tới,
sẽ không thể thẳng tắp mà đến nơi, cũng không thể có được tình cảm như xưa
đối với một người khác. Không thể.
Ta nửa mê nửa tỉnh, thanh âm trầm thấp của hắn tại bên tai ta vang lên: “An
Dật, làm hoàng hậu của trẫm?!” Khiến ta sợ tới mức buồn ngủ đều không có, ngồi
thẳng người, lắp bắp nói: “Hoàng hậu của ngài?”
“Trẫm chưa bao giờ lập hậu. Không phải vì vẫn chờ ngươi sao?”
Ta ha ha gượng cười, lời này thật quá giả dối, vẫn phải nịnh hắn: “Ý tốt của bệ
hạ, lòng ta lĩnh, chỉ là vị trí hoàng hậu, chí tôn quý giá, một kẻ tù phạm như
ta làm sao có thể ngồi?”
“Trẫm nói ngươi có thể thì ngươi liền có thể!”
Ta thực căm tức thái độ chắc chắn mọi chuyện của hắn, trong lòng bực tức, không
cẩn thận đem lời thật vuột ra: “Phượng Triêu Văn, ta biết rõ ngài không yên
tâm!”
Phượng Triêu Văn cúi đầu xuống, mắt phượng nguy hiểm nhích lại gần, trầm thấp
nói: “Trẫm không yên tâm?”
... Ta cảm thấy ta nên chống lại một phen rồi!
Kẻ địch chọn dùng phương thức xâm lược từng bước, ý đồ khống chế cuộc sống
tương lai của ta, loại ý đồ đáng sợ này nếu như không sớm bóp chết, ta sẽ giống
Đại Trần đã sớm vong quốc, trở thành một ký ức cho hậu nhân tưởng nhớ.
Ta trừng mắt nhìn hắn, không đếm xỉa tư thế ngồi mập mờ giữa cả hai lúc này,
“Bệ hạ, ngài có thù oán với ta?”
Lông mày hắn nhíu lại, nghi hoặc nhìn ta, vẻ cực kỳ không vui.
Ta vô cùng đau đớn, chỉ kém khóc rống chảy nước mắt quỳ trước mặt hắn: “Bệ hạ
muốn đem tội thần nuôi mập giết chết, tội thần không dám nói bệ hạ sai lầm.
Nhưng, bệ hạ muốn đem tội thần ném vào hậu cung sói hổ, bị một đám nữ nhân chia
ra mà ăn, so với đao cùn cắt thịt, dày vò từng ngày, không bằng một đao tới
thống khoái!”
“An tiểu lang, ngươi nói hậu cung trẫm là nơi sói hổ?”
Ánh mắt của hắn rõ ràng không tin.
Lòng ta thật không thoải mái.
Đây chắc là cảm giác của các nam nhân, cảm thấy nữ nhân cũng không có quyết
đoán sát phạt tàn nhẫn, chỉ nũng nịu cần nam nhân cung cấp cẩm y ngọc thực, sẽ
ngoan ngoãn an nhàn hài hòa ở chung.
Chức vị hoàng hậu, nghe vinh quang, lại nguy hiểm. Gần đây ta ở Trọng Hoa điện
trải qua an nhàn, thực không có giác ngộ sẽ chết sau khi cúc cung tận tuỵ với
Phượng Triêu Văn.
Nhưng Phượng Triêu Văn có bao nhiêu cố chấp, ta sớm đã lĩnh giáo.
Ta kéo tay áo, chỉ vào xanh xanh tím tím trên cánh tay, định dùng sự thật chỉ
dẫn thuyết phục hắn: “Bệ hạ, tội thần hoàn toàn không có nền móng không có hậu
trường, nếu ngài thật có vài phần thương tiếc tội thần, cũng không thể trơ mắt
nhìn tội thần làm hoàng hậu, mỗi ngày mang theo những vết thương như thế này a?
Ta coi đám nương nương trong hậu cung ngài, mỗi người đều không phải đơn
thuần!”
Ta mặc dù rèn luyện khoẻ mạnh, nhưng cũng không thể liều mạng xung phong cầu
chết?
Cái này không hợp với những giáo dục cẩn thận của cha đối với ta.
Nhưng Phượng Triêu Văn sao có quan tâm đến chút tâm địa rối rắm của ta đây, hắn
cười đến thần thái tự nhiên, còn mang theo ý trêu ghẹo: “Ngươi mỗi ngày ôm giò
gặm, chẳng lẽ ngươi lại ngồi không?”
Ta khẽ cắn môi, ngẫm lại công tích vĩ đại của thái hậu tiền triều, quyết định
dọa hắn giật mình.
“Bệ hạ không biết, lòng riêng của ta rất nặng, nếu ngài cố ý để ta làm hoàng
hậu, không cần một năm, chỉ sợ Ngọc phi Đức Phi gì trong hậu cung của ngài, đều
phát sinh một số việc ngoài ý muốn, không thể biết trước, đến lúc đó, mong rằng
bệ hạ đừng trách cứ.”
Hai mắt hắn cơ hồ muốn phát sáng: “Trẫm thực có chút chờ mong ngày ngươi độc bá
hậu cung!”
Ta trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.
Nam nhân này, tâm địa thật hung ác, mới có thể trong này cùng ta thương nghị
diệt trừ những mỹ nhân nũng nịu trong hậu cung của hắn a? Phải biết rằng hiện
tại ta mặc dù bại hoại, nhưng trên tay cũng không phải là không dính máu người,
lòng người từng ăn nằm ngoài chiến trường luôn cứng rắn hơn rất nhiều so với
người khác.
Nghĩ như vậy, nhịn không được thì thào mở miệng: “Tâm địa bệ hạ thật ác độc!
Những tiểu mỹ nhân này cũng có chút tình vợ chồng với bệ hạ, bệ hạ lại cũng có
thể mượn đao giết người!”
Mắt hắn chợt sắc bén, ta sợ tới mức co rụt cổ lại, ôm cánh tay của hắn chết
không buông tay, xuất ra nhiệt tình khóc lóc om sòm chơi xỏ lá trước mặt cha ta
trước kia, miễn cưỡng chảy ra vài giọt nước mắt, núi chặt tay áo của hắn: “Bệ
hạ a, gần đây ta quen bô bô miệng, nhẫn tâm chính là ta, sao lại là bệ hạ...
Nếu ngài nhẫn tâm, còn không sớm đẩy ta ra chém, sao có thể lưu ta trong cung
ăn ngon sống tốt...”
Ta hoảng hốt nghe được một tiếng cười khẽ, vội vàng ngẩng đầu nhìn, Phượng
Triêu Văn như trước thối cả mặt, chỉ phải thầm than một tiếng, nhận mệnh gục
xuống, ôm chặt tay áo của hắn, hận không thể để nửa thân thể đều tiến sát trong
ngực hắn, khóc bù lu bù loa...
Giả khóc chẳng những là kỹ thuật sống, còn là một thể lực sống...
Phượng Triêu Văn hừ lạnh một tiếng, giật tám cái vòi bạch tuộc của ta ra, không
hề quay đầu lại, hướng ngoài điện đi đến, ta trơ mắt nhìn bả vai hắn nhẹ rung,
hiển nhiên tức giận đến điên rồi, trong chớp mắt đã ra Tr