ành sẽ bị chém đầu mà rơi vài giọt nước
mắt đồng tình chứ? Hay là, mất đi người hâm mộ như ta, cảm thấy đau lòng, cho
nên nhỏ vài giọt lệ?”
Hắn khó chịu quay đầu đi.
“Ta nói sai sao? Bởi vì cái gọi là ngã xuống một người, còn có ngàn vạn ánh mắt
thiếu nữ đế kinh sáng lên, Yến Tướng quân tuổi trẻ oai hùng như vậy, người hâm
mộ tất nhiên người trước ngã xuống, người sau tiến lên, tướng quân không cần đa
sầu đa cảm, ngàn vạn không cần!”
Hắn chạy trối chết trong tiếng cười lớn của ta.
Cho nên dọc đường, ngoại trừ sĩ tốt đúng hạn đưa lên bánh thịt, chưa từng thấy
Yến Bình tới gần xe chở tù.
Tiểu Hoàng ngồi đối diện ta trông mong nhìn ta: “Tiểu Dật, Yến Bình ca ca vì
cái gì không đến thăm chúng ta?”
Ta nào biết tâm tư của hắn?
Là lừa dối thì Tiểu Hoàng vẫn rất thành thạo, giả vờ ảm đạm: “Ước chừng là hắn
chán ghét ta...”
Tiểu Hoàng đập phá xiềng xích trên người lên xe tù leng keng vài cái, thấy quân
lính áp tải ở cách vài bước, cũng chưa từng chú ý động tĩnh bên này, rất cẩn
thận dựa tới: “Tiểu Dật, ngươi không phải cực kỳ có biện pháp sao? Không bằng
chúng ta nghĩ biện pháp đào tẩu? Nghe nói hoàng đế Đại Tề thấy chém đầu cũng
không hề chớp mắt...”
Ta quay qua, đáng tiếc trên cổ đeo thanh gỗ, có phần không thoải mái, đành phải
thở dài một hơi, ghét bỏ nhìn hắn một cái: “Mang theo ngươi, ta có thể chạy
thoát được sao?”
Khuôn mặt Tiểu Hoàng lập tức nhăn thành bánh bao, im lặng hồi lâu, cúi đầu nghĩ
nghĩ, rốt cục bò lại, nhỏ giọng thì thầm: “Không phải Nhiếp chính vương để lại
cho ngươi một khối binh phù[8'> sao?
Bảo vệ tánh mạng quan trọng hơn, chẳng lẽ còn giữ cho Phượng Triêu Văn sao?”
Ta kinh ngạc dò xét hắn một phen... Đây là thằng ngốc Tiểu Hoàng kia sao?
Ánh mắt của hắn chớp lên, lại dũng cảm quay đầu đối mặt với ta: “Tiểu Dật, ta
theo ngươi ba năm, đều chưa từng thấy khối binh phù, vô luận như thế nào, ta và
ngươi luôn buộc cùng một chỗ, không bằng đem khối binh phù ra, giúp ta thành
đại sự... Tương lai, ngươi là khai quốc công thần[9'>...”
Kỳ thật, khai quốc công thần cái gì, có quan hệ gì với ta đâu?
Cha ta nói, hắn nhìn ta văn không thành võ chẳng phải, bộ dạng bùn nhão không
trát được tường, chỉ trông mong ta có thể an nhàn một đời trong loạn thế khói
lửa này. Về phần việc kiến công lập nghiệp vinh gia... Năm đó ngay cả chuyện tổ
tiên chôn cất ở đâu cha ta cũng không biết, cái này ta hoàn toàn có thể xem
nhẹ.
Ta ngoại trừ lo lắng ấm no bản thân, chỉ lo lắng đứa nhỏ trước mặt này, dùng
mắt ra hiệu hắn tới gần, dán cái trán lên trán của hắn: “Quả nhiên ở tù lâu
người liền dễ dàng hồ đồ, Tiểu Hoàng a, ai dạy ngươi điều này?”
Nhưng cái trán hắn hơi lạnh, ta vừa dán xuống, tâm đều lạnh nửa phần... Sớm
biết hắn đi theo ta ăn kham uống khổ, chỉ vì một khối binh phù ta chưa từng
nghe qua, ta đã không ra sức xuống ruộng làm việc như vậy, để nuôi sống hắn, để
hắn đói bụng đến nửa chết nửa sống...
Ánh mắt rõ ràng như nước của hắn mang vẻ đoan chính chưa từng xuất hiện nhìn
đến đầu tóc loạn như cỏ tranh của ta, sắc mặt tiều tụy, miệng ta cứng lại, con
ngươi của hắn lập tức xấu đến có thể dọa khóc con trẻ.
“Tiểu Dật, ngươi đừng cố chấp! Lần này đi ta và ngươi tất nhiên không thể sống
tiếp, giờ phút này không dùng, chẳng lẽ chờ tương lai khi chém đầu mới dùng?”
“Ha ha ha ha...” Chẳng biết tại sao, ta chỉ cảm thấy khó nén cười: “Đứa ngốc
nhà ngươi! Khi cha ta qua đời, ngươi nên hỏi ta, nếu như ta giữ, tất nhiên sẽ
đưa cho ngươi, cũng không phải không được, thật sự là vất vả ngươi ba năm này
đi theo ta ăn kham uống khổ!”
Hắn ngơ ngác nhìn ta,vẻ mặt có chút do dự, giọng nói rốt cục chuyển sang lạnh
lẽo: “Ngươi chịu chết cũng không nguyện ý lấy khối binh phù này ra?”
Ta buồn rầu nhìn hắn, muốn thế nào hắn mới tin tưởng ta?
Ta còn chưa kịp nghĩ ra đáp án, bên tai đã nghe được tiếng vó ngựa, trong nháy
mắt, đã có hơn mười người áo đen chấp đao mà đến, thần sắc trên mặt Tiểu Hoàng
buông lỏng, ta đoán, ước chừng đám người này chính là ở phía bảo vệ hoàng đế
Đại Trần, nguyên tưởng rằng sớm bị Phượng Triêu Văn chém giết sạch sẽ, ra là
đang âm thầm bảo vệ Tiểu Hoàng.
Bản lĩnh của những người áo đen này không kém, rất nhanh hỗn chiến cùng quan
binh áp giải. Một người áo đen dáng người cực khôi ngô trong đó hô: “Cứu bệ hạ,
nhanh cứu bệ hạ!”
Ta cười vui vẻ, ôm quyền nói: “Tiểu Hoàng, hôm nay ta và ngươi từ biệt, sau này
tiểu thần không cần quan tâm áo cơm của bệ hạ, rốt cục như trút được gánh nặng
rồi! Kính xin bệ hạ bảo trọng nhiều hơn!”
Hắn vốn đang xem đánh nhau, rất có vài phần khẩn trương, nghe vậy ngạc nhiên:
“Tiểu Dật, chẳng lẽ ngươi không đi theo ta sao?”
Ta cười lắc đầu, ngửa đầu nhìn trời cao mây rộng, thần sắc cũng không khỏi rầu
rĩ: “Con đường ngươi chọn, quá cực khổ. Ta chỉ muốn cơm no áo ấm, hạnh phúc an
nhàn, sống quãng đời còn lại, đáng tiếc chung quy là mộng. Cũng tốt, không
xuống lâm tuyền xuống hoàng tuyền[10'>, tóm lại lười đi.”
Hai nhóm nhân mã bốn phía xe chở tù đấu đến lúc này. Hắn yên lặng nhìn ta, đại
khái thật là thất vọng đối với ta,