đứng ở cửa phòng của con gái, theo thói quen nhíu nhíu mày. Khâu Thiếu Trạch không chút biểu cảm lên tiếng "Dì" , sau đó liền ôm em gái Phỉ Phỉ hướng một đầu khác của
hành lang đi về phía phòng của hắn.
Nhà An Nhiên tổng cộng có ba
tầng. Vợ chồng An Diệc Bác ở lầu ba, lầu thứ hai ở phía đông là phòng
của An Nhiên, phía Tây là phòng của Khâu Thiếu Trạch, gian phòng lớn
nhất ở giữa thì chia làm hai, một nửa làm phòng luyện đàn của An Nhiên,
một nửa làm thư phòng. Trong ngày thường khi xuống lầu, An Nhiên cùng
Khâu Thiếu Trạch đều từ cửa phòng của mình xuống ngay cầu thang bên
cạnh, may nhất là đều không chạm mặt nhau.
Khâu Thiếu Trạch đối
với An Diệc Bác vẫn là thái độ tức giận, đối với Nhập Hồng vẫn còn tương đối tôn trọng, chỉ là thân phận của hắn lại khiến Nhập Hồng không có
cách nào để thích hắn.
Nhập Hồng muốn giúp An Nhiên kiểm tra
những thứ cần thiết, lại không yên tâm đem hành lý mà cô đã sắp xếp cũng mở ra nhìn một lần.
Nhập Hồng muốn giúp An Nhiên kiểm tra những thứ cần thiết, lại không yên tâm đem hành lý mà cô đã sắp xếp mở ra nhìn một lần.
"Để mẹ xem, buổi tối các con cũng có hoạt động, nhất định phải nhớ mặc quần dài, cẩn thận rắn độc cắn, mang theo nhiều bột hùng hoàng một
chút( bột có màu vàng dùng làm thuốc có thể giải độc). Đồ lót lấy thêm
hai bộ, ở chỗ đó tắm rửa cũng không dễ dàng. Đèn bin cầm tay mang chưa? . . . . . ."
"Mẹ, con chỉ đi một tuần, mẹ nhét quá nhiều rồi." An Nhiên không để cho Nhập Hồng gia tăng thêm đồ đạc của cô.
Nhập Hồng nhìn hai bên một chút vẫn cảm thấy thiếu cái gì đó, "Đúng rồi, cầm cái đệm chống ẩm trong nhà đi. Trong rừng rậm ẩm ướt nặng, có thể dễ bị phong thấp. Cái đệm này có thể gấp lại không chiếm nhiều diện tích, cầm theo cũng không đáng ngại!"
An Nhiên không vui, "Những thứ này
anh Nam đều sẽ chuẩn bị, con chỉ mang theo ít đồ dùng là được. Có thiếu gì thì ở cửa công viên đều có bán."
Tuy là nói như vậy, mặc dù
An Nhiên đã tự mình len lén ném vợi đồ ra, nhưng sáng sớm ngày hôm sau
lúc ra cửa, cô vẫn còn có thêm hai túi đeo lưng lớn. Một cõng, một xách
theo, cật lực vô cùng.
Nhập Hồng đưa cô và Khâu Thiếu Trạch lên xe, dặn dò bác Trần lái xe chú ý an toàn, lúc này mới không yên tâm vẫy tay từ biệt.
Khâu Thiếu Trạch chỉ có một cái ba lô đeo lưng liền cười nhạo An Nhiên cả một đường, "Không biết còn tưởng rằng em đi chạy nạn."
Mọi người đang tập hợp trước cửa trường học, trừ An Nhiên, những người còn
lại đều là trang bị nhẹ nhàng xuất trận. Cô không thèm để ý đến sự ngăn
cản của bác Trần, đem hai túi lớn mà Nhập Hồng chuẩn bị, giản lược thành một cái túi.
An Nhiên cùng Nam Cung Yến, bạn trai Nam Cung Yến,
còn có một nam sinh tóc màu nâu khác sẽ cùng một tổ. Người dẫn đội bọn
họ chính là Nam Cung Quân Như, điều này làm cho An Nhiên cảm thấy còn có thể tiếp nhận.
Bởi vì nhân viên y tế đi ở phía trong, cho nên cô nhìn thấy Trương Nghiên. Trương Nghiên thật sự đã thay đổi rất lớn, cô
dùng tiếng anh lưu loát để trao đổi với các đội viên khác , mặc dù chỉ
mặc áo khoác trắng giản dị cùng giày thể thao, rất vừa vặn với dáng
người nhưng không còn cái hơi thở quê mùa như trước nữa, ngược lại khắp
nơi đều toát ra nét tinh sảo đẹp đẽ.
Đúng vậy, lúc trước cô ấy
làm hướng dẫn viên du lịch cũng không cẩu thả chút nào, hiện tại khẳng
định phải lợi hại hơn. An Nhiên nhìn nụ cười sáng lạn của Trương Nghiên, không khỏi có chút ghen tỵ. Cô ta lúc nào cũng có cười được như vậy,
thật đáng ghét!
Cùng cô nhìn chăm chăm Trương Nghiên không tha,
còn có Nam Cung Yến ngồi ở phía sau cô. Tính tình của Nam Cung Yến luôn
không tốt, hơn nữa hôm nay đặc biệt bùng nổ, dọa tên bạn trai to con
ngồi co rúm lại ở một bên không dám lên tiếng.
Nam sinh tóc nâu
ngồi bên cạnh An Nhiên, bị An Nhiên nói chỗ này đã có người ngồi, chuyển đến chỗ khác ngồi đi, vẻ mặt rất uất ức.
"Nếu nơi này không có ai, tôi liền ngồi chỗ này." Khâu Thiếu Trạch lười biếng ngồi xuống, còn duỗi lưng một cái.
"Tránh ra, đây không phải chỗ dành cho anh." An Nhiên đẩy hắn ra.
Khâu Thiếu Trạch giả bộ vô tội: "Thế nhưng trong xe không còn chỗ nào trống
nữa, mọi người đều đã đến đông đủ, em định để anh đi chỗ nào?"
An Nhiên nhìn về hàng phía sau, phát hiện Nam Tịch Tuyệt đã ngồi xuống
hàng cuối cùng, chỗ bên cạnh anh là Trương Nghiên. Cô nhất thời giống
như quả bóng bị xì hơi, ỉu xìu ngồi trên ghế không động đậy được nữa.
Khâu Thiếu Trạch nhỏ giọng nói: " Không phải trước mặt tôi, em luôn có phẩm
chất ưu việt sao, biết rõ Nam Tịch Tuyệt đã có bạn gái còn mò mẫm dính
vào làm gì?"
An Nhiên nắm chặt quả đấm, từ trong kẽ răng nặn ra câu: "Câm miệng!"
Xe buýt chạy không nhanh, dễ dàng để bọn họ thưởng thức phong cảnh trên cả đường đi. An Nhiên lại không có cái tâm tình này, chủ yếu là Khâu Thiếu Trạch một mực dùng ngôn ngữ trêu chọc cô. Cô giận đến mức bấm rất nhiều vết đỏ trên cánh tay hắn.
"Nhiên Nhiên, cho em xem chuyện thú vị." Khâu Thiếu Trạch chỉ chỉ phía sau, "Không nhìn em sẽ phải hối hận."
Lúc này đã gần đến hai giờ chiều, sự náo nhiệt trong xe đã dịu xuống không
ít,
