Duck hunt
Khuất Phục

Khuất Phục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327572

Bình chọn: 9.5.00/10/757 lượt.

luôn cảm thấy có chút kỳ quái ở chỗ nào đó. Cho đến khi cùng anh đi tham gia một vũ hội, sau khi tan tiệc, bạn gái của anh đến nhà cũng không chịu xuống xe.

Đương nhiên Trữ Dư Tịch không cần đảm đương vị trí tài xế, ngồi ở vị trí lái phụ chống cằm nhìn cảnh đêm bên ngoài.

Tấm ngăn không có kéo lên, cho dù người phụ nữ kia đè thấp giọng nói nhưng vẫn có thể truyền đến tai cô.

“Thái tử gia, có muốn lên uống ly cà phê hay không?”

Thái tử cong cong khóe miệng, liếc liếc mắt một cái về phía người phụ nữ ngồi ở vị trí lái phụ.

“Được.”

Tất nhiên sẽ không đơn giản chỉ đi lên uống cà phê. Trữ Dư Tịch im lặng không lên tiếng tựa vào cửa sổ xe.

Hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ, một nửa cơ thể người phụ nữ gần như áp vào

người Thái tử, thanh âm nói cười mềm mại, càng lúc càng ít.

Thái

tử không nghênh đón cũng không kháng cự, từ đầu đến cuối tầm mắt đều rơi trên người Trữ Dư Tịch. Trong đầu nghĩ đến tình huống trước đây cũng

như thế này, cô cũng giống như bây giờ dáng vẻ bình chân như vại, phi lễ chớ nhìn.

Thật sự trong lòng cô đã không còn anh? Một chút cũng không quan tâm?

Mùi nước hoa của người phụ nữ kia rất nồng, cuối cùng anh chịu không nổi, đẩy cô ta ra, đứng lên rời khỏi.

Trong thang máy, vách tường kim loại sáng bóng phản chiếu vẻ mặt lạnh lùng của cô, và anh đang nhíu chặt chân mày.

Bảo tài xế đi khỏi, anh tự mình lái xe chở cô đến bờ biển.

Bãi tắm ven biển có một số khu vực người ngoài không thể tùy tiện đi vào.

Anh nắm tay cô, thất thiểu bước trên cát mịn. Vẫn cùng một bãi biển, khi đó anh là một kẻ ngu ngốc trong chuyện tình cảm, ngoại trừ chiếm đoạt

và ham muốn chiếm hữu, anh còn biết cái gì?

Dọc theo đường đi, ngoại trừ tiếng sóng biển, không còn những âm thanh khác.

Anh dừng lại, nâng cằm cô lên, ánh mắt nhìn thẳng vào nhau, lại nhìn nhau chẳng nói gì.

Trong lòng anh bùng nổ cảm xúc cay đắng không kể xiết. “Em có thể đổi phương pháp trừng phạt anh được không?”

“Hả?” Cô không hiểu

Trong mắt Thái tử, những con sóng lớn đang cuộn trào mãnh liệt, từng đợt từng đợt bao phủ lấy mình.

Anh thở dài một hơi, quay lưng về phía cô, ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng,

giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ. “Em hiểu, em thông minh như thế mà.”

“Anh đoạt quyền, sắp xếp em ở bên cạnh anh, để cho em nhìn rõ tất cả của

anh, cũng không phải vì muốn em giúp anh.” Anh quay lại, một nửa gương

mặt tuấn tú ẩn giấu trong bóng tối, chỉ có đôi tròng mắt sáng quắc tỏa

sáng. Nâng tay cô lên, ở trên mu bàn tay cô đặt xuống một nụ hôn.

“Trước đây, anh không quan tâm quyền lợi, mặc dù toàn bộ nhà Hoàng Phủ sớm

muộn cũng đều là của anh, mà anh không chờ được nữa rồi, anh ép ông cụ

thoái vị sớm…… Em biết vì cái gì mà, có đúng không?”

Cô không nói gì, ánh mắt đó như đang nói cho anh biết, anh nói, chỉ là chuyện của anh, không liên quan tới cô.

Anh cúi đầu, chống lên trán cô, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô.

“Anh thừa nhận anh ngu ngốc, không có phát hiện sớm tình cảm của em, để em bị tổn thương sâu sắc……

Ông cụ liên kết với nhà họ Thi cố ý phong tỏa tin tức, anh tìm em tìm đến

sắp điên rồi. Chuyện của Triệt và Nhan Loan Loan em cũng biết, mẹ lúc đó bất cứ lúc nào cũng có thể có chuyện, Tiểu Nhu ngày nào cũng khóc, anh

muốn đi mà đi không được.

Nếu như anh biết ông cụ lấy em làm trao đổi, vì trả món nợ mà anh còn thiếu Thi Dạ Triều, cho dù có phải lật

ngược Vancover, đào ba thước đất cũng sẽ tìm em trở về……

Anh làm

sao có thể để em đi, cô bé ngốc, chúng ta ở chung nhiều năm như vậy, cho dù giữa chúng ta không có tình yêu, em cũng là người anh quý trọng

nhất, làm sao anh có thể để em hy sinh vì anh?”

Anh sờ nhẹ môi cô, từng chữ từng chữ, chân thành tha thiết mà trầm thấp rơi vào đáy lòng cô, bể tan tành.

“Em không ở đây hai năm, hồn anh cũng bị mất, không ngủ được, lúc có thể

ngủ thì trong mơ đều là em, tỉnh lại thì đã tan như bọt xà phòng, loại

cảm giác đó tựa như đang lặp đi lặp lại có được, mất đi, có được, lại

mất đi… Ăn không biết ngon, đêm không yên giấc, anh cũng không biết,

cuộc sống như thế anh có thể kiên trì bao lâu, nếu như em vẫn không trở

lại, anh nên làm như thế nào?”

Từng cái góc của thành phố này,

dường như đều có bóng dáng cô. Làm chuyện gì cũng có thể nhớ tới cô, anh cũng không biết thì ra ở trong lòng mình cô đã bám rễ sâu đến như thế.

Có người từng nói, có một người mà chỉ khi không nhìn thấy người đó, lúc

đi tìm cũng không thấy, mới biết rằng mình đã yêu người đó rất sâu đậm.

Mà anh thà vĩnh viễn không biết mình đã yêu, cũng không muốn cô biến mất khỏi sinh mệnh của mình, cũng không thể gặp lại.

“Anh không cầu

xin em tha thứ cho anh, chỉ là, cho anh một cơ hội. Em không thuộc về

nhà Hoàng Phủ, em chỉ thuộc về một mình anh.”

“An tâm ở bên cạnh anh, để cho anh bảo vệ em, không để ai có thể tổn thương em, tin tưởng anh, có được không?”

Cô kinh ngạc một lúc lâu. Nâng mặt anh lên, đáy mắt đè nén chút dao động.

“Như vậy hai năm qua, anh cũng đã biết em đã trải qua như thế nào?”

Thái tử mím môi. “Tưởng tượng được.”

“Không.” Cô nhẹ nhàng lắc đầu. “Anh sẽ không tưởng tượng