Thị vệ trắng bệch nghiêm mặt, liều chết trả lời. “Vương hậu người… Người… Người chỉ giáo những thị vệ đó làm sao hôn…”
* * *
Trong quảng trường rộng trước cung điện đầy ắp người. Hơn trăm tên thị vệ trẻ tuổi lực lưỡng cường tráng, cứ hai người chia thành một tổ, một nằm,
một quỳ, theo chỉ thị của Vương hậu, cứ một khẩu lệnh, là một động tác
phải học tập.
Bọn thị vệ và các cung nữ vây xem xung quanh, trong ánh mắt tràn đầy tia tò mò, còn có sự đồng cảm vô hạn… Bọn họ đang ở trong nhóm người chỉ phải
đứng xem, còn tên thị vệ “may mắn” cùng tổ với Vương hậu, đang nằm ở
trước mặt Vương hậu, sắc mặt trắng bệch, lạnh người run rẩy, mặc niệm
thật sâu.
“Lại đây, nhìn động tác của ta.” Điềm Điềm phẩy tay. “Lúc cứu người bị chết
đuối lên, trước hết phải quan sát nhịp tim đập và hô hấp của hắn.” Nàng
trước tiên cúi đầu xuống, vành tai trắng nõn cùng gò má tròn trịa, dán
sát vào bộ ngực “nạn nhân”, làm ra động tác như đang nghe tiếng tim đập.
Bốn phía vang lên tiếng không khí bị hít vào bén nhọn, có mấy cung nữ còn thở dài che mặt, không dám nhìn xuống nữa.
Không còn nghi ngờ gì nữa, tên gia hỏa không may kia chắc chắn sẽ chịu tội chết!
Lệ Vương coi trọng Vương hậu như thế, tuyệt đối sẽ không cho phép Vương
hậu đi đụng vào thân thể một nam nhân nào khác, đừng nói chi là gục ở
trước ngực nam nhân kia. Chuyện này một khi để cho Lệ Vương biết, tên
kia cho dù có chín cái đầu, khẳng định cũng đều sẽ bị vặt xuống hết.
Nghe thấy tiếng tim đập, nhìn qua hô hấp, Điềm Điềm nghi hoặc ngẩng đầu lên, quan tâm hỏi. “Ngươi có chỗ nào không thoải mái sao?”
Quái lạ, tiếng tim đập và hô hấp của người này đều nhanh như thể vừa chạy thi mấy trăm mét.
Tên thị vệ nằm trên mặt đất, mặt trắng bệch, răng môi lập cập, trên trán đổ mồ hôi lạnh mãnh liệt. Mặc dù, trong lòng hắn tràn đầy ý nghĩ muốn chạy trốn, nhưng mà lại không muốn làm cho Vương hậu đau lòng, việc đã đến
nước này, hắn cho dù có chạy trốn cũng không phải là chuyện tế tử, chỉ
có thể nằm nguyên tại chỗ, chờ hy sinh lẫy lừng. (chịu hết nổi ='>'> )
“Tạ, tạ Vương hậu quan tâm, thuộc hạ, thuộc hạ không sao.” Hắn quay đầu đi
chỗ khác, len lén lau nước mắt. A, thật là quá cảm động!
Thị vệ cùng các cung nữ đồng thanh thở dài.
Điềm Điềm nghi hoặc ngẩng đầu lên, thấy mọi người cũng không nhúc nhích, chỉ lo vây xem, cũng quên mất nên làm động tác gì, nàng không khỏi lên
tiếng nhắc nhở.
“Sững sờ cái gì? Các ngươi mau làm theo đi!” Nàng diễn lại.
“Quan sát tim đập, còn có hô hấp.”
“Dạ.” Mọi người cùng đồng thanh kêu lên, vì không muốn để cho đồng đội đáng
thương hy sinh vô ích, tất cả mọi người đều hàm chứa nước mắt, biết điều một chút làm theo động tác Vương hậu vừa ra lệnh.
Điềm Điềm thanh âm thanh thúy, vang vọng trong quảng trường trước cung điện.
“Sau khi xác định người chết đuối tim không còn đập, hô hấp cũng dừng lại…”
“Vương hậu, tim hắn còn đập.” Có người giơ tay.
“Đúng vậy, Vương hậu, tên này cũng vẫn còn hô hấp!” Một người khác lại hô lên.
Nàng đảo cặp mắt trắng dã. Năng lực ứng biến của bọn thị vệ này, so với
trong tưởng tượng nàng còn kém hơn, bất luận nàng làm động tác gì, bọn
họ tất cả đều kinh hoảng, rất giống như chuyện nàng dạy bọn họ, sẽ khiến bọn họ mắc phải tội chết vậy. (thì đúng là tội chết mà =.=)
“Đã giả thiết từ trước, là tim bọn họ ngừng đập, hô hấp cũng không còn. Là
giả thiết, hiểu không?” Nàng lúc trước từng dạy học sinh tiểu học nên
cũng rèn được tính nhẫn nại, rốt cục bây giờ cũng phát huy công dụng.
“Dạ!” Bọn thị vệ đồng thanh trả lời.
“Rất tốt.” Điềm Điềm khích lệ cười, gật đầu.
“Sau đó, chú ý nhìn đi, việc kế tiếp ta muốn làm mẫu chính là, hành động cứu viện người bị ngâm nước không còn hô hấp và tim đập, gọi là miệng đối
miệng hô hấp nhân tạo.”
Miệng đối miệng?
Ở trước mặt mọi người?
Này, này này này này này… Bọn thị vệ sắc mặt trắng bệch, có mấy cung nữ, còn ôm lấy ngực, bởi vì chịu không nổi kích thích quá độ này, lập tức té
xỉu tại chỗ.
“Lại đây, coi cho kỹ, động tác này, trước tiên phải nâng cổ của người bị ngâm nước lên, cổ và khí quản thành đường thẳng.”
Điềm Điềm mở mắt trừng trừng nhìn mọi người, cẩn thận truyền dạy.
“Sau đó bóp mũi của hắn, thổi hơi vào trong miệng của hắn.”
Nàng cúi xuống, kiên trì tự mình làm mẫu. Người người cũng nín thở ngưng mắt nhìn, ngay cả chớp mắt mà cũng không dám chớp, nhìn đôi môi hồng nhuận
của Vương hậu, khoảng cách với miệng “nạn nhân” càng lúc càng gần, càng
lúc càng gần, càng lúc càng gần…
Phút chốc, một tiếng rống dữ dội vang lên.
“Nàng đang làm cái gì vậy?!” Lệ Nhận sắc mặt xanh mét, từ cửa đại điện đảo
mắt một cái đã chạy vội tới giữa quảng trường, bàn tay to quơ một cái,
lập tức nhấc lên thê tử xinh xắn, hướng về phía khuôn mặt nhỏ bé tức
giận chất vấn. Hắn nổi giận đến mức gân xanh trên trán cơ hồ muốn nứt
ra.
Hắn chỉ cần đến chậm một chút nữa thôi! Chỉ một chút nữa thôi, hắn suýt nữa phải tận mắt nhìn thấy, nàng cúi đầu hôn một nam nhân khác. Đôi môi
hồng nhuận chỉ thuộc về hắn, suýt chút nữa đã bị người khác nếm thử rồi!
Điềm Điềm bị xách lên giữa
