g mới được biết điều đó. Trước
đây, qua cách ăn mặc, tiêu xài của Uyển Nghi, tôi chỉ đoán được rằng gia đình cô ấy chắc cũng khá giả. Bởi vì, thường ngày, tôi không hề nhìn
thấy một thói hư tật xấu nào của những cô gái con nhà quyền thế từ con
người của Uyển Nghi.
Người vui mừng nhất phải kể đến chính là bố mẹ tôi. Bố tôi cố gắng giấu niềm vui lại, lặng lẽ uống thêm một cốc
rượu vào bụng, cố gắng không nói thêm điều gì. Mẹ tôi – một người phụ nữ của gia đình thì lại không thể che giấu được cảm xúc, nét mặt mẹ tươi
cười rạng rỡ, gắp thêm một miếng đùi gà rất to vào bát của Uyển Nghi,
giục cô ấy mau ăn đi, còn nói thêm rằng trông cháu gầy quá!
Tôi
mặc dù không phải là người tham quyền hám lợi, nhưng khi bất ngờ phát
hiện ra cô bạn gái hoa khôi của mình lại chính là con gái nhà quyền thế, cảm giác đó cũng thật tuyệt vời và vô cùng dễ chịu.
Thế là bữa cơm hôm đó như ngon hơn, ai nấy đều cảm thấy rất vui vẻ.
Mẹ tôi ngày càng tỏ ra thân thiện hơn với Uyển Nghi, một câu nói “người một nhà”, câu sau lại cũng là “người một nhà”, nói đến nỗi dường như
việc Uyển Nghi ngày mai sinh con cho tôi là chuyện đương nhiên sẽ xảy ra vậy.
Uyển Nghi cũng thật khéo ăn khéo nói, cô ấy bỗng nhiên
ngẩng đầu lên, nhìn mẹ tôi hồi lâu rồi quay sang hỏi tôi bằng một giọng
trách mắng: “Công Trị Hi, sao anh lại có thể làm em hiểu sai như vậy!”
Mẹ tôi ngạc nhiên tròn xoe mắt lên nhìn, bà đang chưa hiểu có chuyện gì xảy ra.
Uyển Nghi điềm tĩnh nhìn tôi nói tiếp: “Trước đây, mỗi lần nghe anh nói chuyện với bố mẹ, chỉ gọi bố mẹ là ông già hoặc lão thái bà, em chưa
được gặp bố mẹ anh lần nào, lại cứ nghĩ cô chú đây tuổi đã cao rồi, làm
em lúc ấy cũng hùa theo anh, gọi cô chú là hai người già… ” Nói đến đây, cô ấy đưa tay che miệng cười hì hì. Mẹ tôi vẫn chưa hiểu có chuyện gì
đang xảy ra. Uyển Nghi dừng lại một chút, quay sang nhìn bố mẹ tôi nói
tiếp: “Hôm nay được gặp cô chú rồi, mới biết là đã bị anh làm cho hiểu
sai. Cô chú tuổi đều còn trẻ như vậy, đặc biệt là cô, vừa thướt tha nền
nã lại có khí chất, xem ra cô còn trẻ hơn mẹ cháu nhiều!” Nói xong bèn
cong cong khóe môi, giả bộ như đang rất tức giận.
Mẹ tôi vốn là
một người phụ nữ phản ứng kém nhanh nhạy, mãi một lúc lâu sau bà mới
hiểu được rằng Uyển Nghi mượn cớ mắng tôi để khen họ trẻ trung. Mẹ tôi
đã hơn bốn mươi tuổi rồi, cơ thể tích mỡ phát tướng của phụ nữ tuổi
trung niên mặc dù trông không đến nỗi quá già nhưng phù hợp độ tuổi
thực, cũng không đến nỗi khoa trương như lời của Uyển Nghi. Tuy nhiên,
tâm lý thích hư vinh của phụ nữ tuổi bốn mươi rất lớn, luôn mong muốn
nhan sắc của mình trẻ mãi không già, luôn lo sợ phải đấu tranh với sự
tàn phá của thời gian. Vì vậy, đôi khi, biết rõ những lời nói đó chỉ để
lấy lòng nhưng vẫn không thể chối bỏ những lời ca tụng đó được.
Vừa may mẹ tôi thuộc kiểu phụ nữ đó, mấy câu nói vừa rồi của Uyển Nghi đã đánh trúng tim đen của bà.
Chỉ thấy người mẹ đáng kính của tôi, ngay cả một câu hỏi mang tính chất tượng trưng như “Thật vậy sao” cũng không có, lập tức có vẻ ngượng
nghịu, ngồi thẳng người lên, ưỡn thẳng ngực về phía trước, chỉnh sửa lại nét mặt, hai khóe môi duyên dáng cong lên biểu thị sự cảm ơn đối với
Uyển Nghi. Giọng nói của mẹ bỗng chốc cũng trở nên chậm rãi, nho nhã
hơn: “Cái thằng Hi Hi này chẳng biết lễ phép gì cả, từ nhỏ tới lớn, nó
thường gọi cô chú một cách không chính thống như vậy thôi.” Hàm ý của
câu nói đó là: Hi Hi gọi mẹ là lão thái bà là do lỗi của tôi, không liên quan gì tới ngoại hình và tuổi tác của bà.
Sau đó, cả mẹ lẫn
Uyển Nghi đều cùng bắt đầu kể lể râm ran về vấn đề ứng xử, lễ giáo của
tôi. Bố vẫn rất ít nói nhưng rõ ràng là đang rất hài lòng về Uyển Nghi.
Bố nâng chén rượu lên, hướng về phía tôi ra hiệu, hai bố con cùng cạn
chén. Hai chúng tôi không nói gì với nhau, tất cả đều được gửi gắm trong chén rượu thơm vừa được uống cạn.
Ăn cơm xong, Uyển Nghi muốn
đứng lên đi rửa bát đĩa nhưng mẹ nhất định không nghe, bảo để cho bố rửa bát. Bố hôm nay uống khá nhiều, đã ngà ngà say nhưng khuôn mặt đỏ hồng
ấy vẫn rất hăng hái đứng lên thu dọn đống bát đĩa. Dáng đi tập tễnh của
bố như có nhạc đệm theo sau, bỗng nhiên trở nên vô cùng nhanh nhẹn và
vui vẻ.
Mẹ tôi làm ra vẻ bí mật, kéo tay Uyển Nghi vào phòng ngủ xem ảnh của tôi hồi còn bé.
Đây chắc chắn là một biện pháp hay để thu hẹp khoảng cách giữa hai
người. Hai người phụ nữ lần đầu tiên gặp mặt nhau, đương nhiên là có
khoảng cách và sự xa lạ, chủ đề để nói chuyện cũng không nhiều, vài câu
hỏi thăm gia cảnh là chẳng biết nói gì thêm nữa. Chỉ có một thứ duy nhất khiến cả hai đều cảm thấy vô cùng hứng thú, có thể nói cả ngày không
chán. Đó chính là tôi.
Mẹ cẩn thận lấy từ tầng trên cùng của tủ
quần áo xuống năm quyển album rất đẹp, chủ động dùng tay lau qua mặt
ngoài như muốn phủi bụi. Thực ra, tôi biết rằng, mỗi lần nhớ tôi và anh
trai, mẹ đều lấy album ảnh ra ngắm, số lần xem ảnh chắc chắn không thể
để quyển album kịp bám bụi được.
Lật giở từng trang ảnh khi tôi
còn nhỏ, vừa giở vừa có thể kể chuyện tôi ngày xưa