, thời còn là một đứa
trẻ bé tí tẹo, cởi trần cởi truồng, rồi lớn thêm chút nữa, để tóc kiểu
quả dưa hấu, cõng đồ chơi là cây súng nhựa trên vai. Chuyện khi tôi
nghịch ngợm, khi tôi đã biết vâng lời, khi tôi nhận được phần thưởng ở
trường… mỗi lời kể của mẹ đều thấm đẫm tình yêu thương ngọt ngào và niềm tự hào về đứa con của mình.
Uyển Nghi lắng nghe một cách chăm
chú, cô ấy đầy hào hứng và tò mò trước mỗi tấm ảnh, mỗi câu chuyện liên
quan tới tấm ảnh đó. Bỗng nhiên lại được nhìn thấy hình ảnh hồi nhỏ của
người đàn ông mà mình yêu thương, cô ấy chắc chắn không thể ngờ rằng,
người đàn ông cao lớn mà cô ấy sùng bái và coi đó là chỗ dựa của cả
quãng đời sau này lại có thể mũi dãi lòng thòng, khóc lóc thảm thiết khi mới chỉ năm, sáu tuổi. Mẹ và Uyển Nghi cùng ngồi trên giường, hai mái
đầu ghé vào nhau rất gần, vì yêu, hai người phụ nữ bởi vì một người đàn
ông mà có thể hoàn toàn thu hẹp lại khoảng cách vốn có giữa hai bên. Tôi bỗng nhiên cảm thấy vô cùng xúc động và bị thuyết phục trước quy luật
này.
Bố mẹ đã nghiễm nhiên coi Uyển Nghi là con dâu tương lai
của gia đình, cả hai người đều vô cùng hài lòng và yêu mến cô gái Uyển
Nghi tốt bụng mà tôi đã lựa chọn. Thấy bố mẹ vui vẻ, đầu óc tôi cũng
thôi không nghĩ tới những chuyện tinh tinh nữa, toàn tâm toàn ý hưởng
thụ niềm vui sum họp giữa hai thế hệ của gia đình. Giống như mặt nước hồ mùa thu, không một chút gợn sóng, phẳng lặng và yên bình đến nỗi không
có lấy một chút nếp nhăn nào.
Tất cả ảnh của anh trai tôi đều được mẹ cất đi, đại khái là mẹ sợ nhìn thấy ảnh lại nhớ người, lại nhớ thương sầu não.
Chỉ còn lại vài tấm ảnh có hình của anh trai tôi, vì những tấm ảnh đó
chụp chung hai anh em nên vẫn được lưu lại trong quyển album.
Từ trước tới giờ, Uyển Nghi không hề biết rằng tôi còn có một người anh
trai lớn hơn tôi hai tuổi, khi cô ấy nhìn thấy một người trong ảnh có
ngoại hình gần giống với tôi bèn hỏi mẹ tôi xem đó là ai.
Mẹ nói đó là anh trai của Hi Hi, nói xong còn dùng ngón tay cái xoa xoa lên tấm ảnh.
Tấm ảnh đó được chụp ở hiệu ảnh, tôi ngồi trên một chú ngựa gỗ nhỏ,
nhăn mặt lại làm trò, anh trai mặc một bộ quân phục màu đỏ, cầm cây gậy
gỗ đứng bên cạnh, thần thái sinh động, chăm chú nhìn vào ống kính máy
ảnh.
Lúc đó tôi khoảng 6, 7 tuổi, anh trai lớn hơn tôi hai tuổi. Tôi cũng hoàn toàn không nhớ nổi lai lịch của bức ảnh ấy nhưng mẹ thì
lại nhớ rất rõ, hôm đó là ngày quốc khánh, trời còn có mưa nhỏ.
Ngón tay của mẹ vẫn không ngừng vuốt ve trên khuôn mặt thanh tú của anh
trai, ánh mắt mẹ nhìn anh trai tôi đầy yêu thương và trìu mến, dáng vẻ
rõ ràng là đang rất mong nhớ con trai.
“Anh trai của Công Trị
Hi? Hóa ra anh ấy còn có anh trai nữa ạ! Hai anh em trông rất giống
nhau!” Uyển Nghi vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ nói.
Mẹ mỉm cười đáp
lại: “Đúng vậy, hai anh em chúng nó tướng mạo trông rất giống nhau, chỉ
có tính cách thì mỗi đứa một tính. Thằng anh từ nhỏ đã trầm tính hơn, có vẻ sống nội tâm hơn.”
“Em trai lại không điềm đạm, lại còn hư
hỏng nữa chứ!” Uyển Nghi tiếp lời, còn không quên quay sang nhăn mặt làm trò với tôi nữa.
Mẹ chỉ cười, không đáp lại. Mỗi lần nhắc tới anh trai, mẹ lại trở nên trầm lặng, ít nói hơn.
Uyển Nghi bỗng nhiên hỏi tiếp: “Cô ơi, thế anh trai của Công Trị Hi bây giờ đang ở đâu ạ?”
Gương mặt mẹ thoáng một chút phiền muộn rồi nhanh chóng lấy lại được nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Đang làm việc ở tỉnh khác.”
Thấy mẹ như vậy, tôi sợ Uyển Nghi lại mè nheo hỏi mẹ thêm điều gì đó
bèn lại gần kéo cô ấy ra ngoài phòng khách xem ti vi cùng bố.
Ăn xong bữa tối, chúng tôi cùng trở về trường. Bố mẹ có phần lưu luyến,
mẹ càng tỏ rõ điều đó, cứ nắm lấy tay tôi và Uyển Nghi, dặn dò học hành
chăm chỉ, nhớ thường xuyên về thăm nhà.
Uyển Nghi ngoan ngoãn đáp lại bằng một giọng trong trẻo.
Trên đường về nhà, Uyển Nghi nói: “Anh và anh trai thực ra không giống nhau, anh ấy đẹp trai hơn anh.”
Tôi không hề có cảm hứng với việc tôi và anh trai tôi, ai đẹp trai hơn ai nên chỉ lơ đãng ậm ừ một câu.
Uyển Nghi ngửa cổ lên trời, ra vẻ đang suy nghĩ rồi nói như đang độc
thoại một mình: “Tại sao anh trai anh lại rời xa gia đình, một mình đi
làm ăn ở nơi khác cơ chứ? Từ trước tới giờ, chưa nghe thấy anh nhắc tới
anh trai bao giờ, tình cảm giữa hai anh em chắc là không tốt rồi!”
Tôi nghiêm mặt lại nói: “Điều này thì em sai rồi, tình cảm giữa hai anh em vô cùng khăng khít đấy! Hồi đó, anh trai anh thi đỗ vào trường đại
học ở Bắc Kinh, tốt nghiệp rồi ở lại Bắc Kinh công tác luôn. Nói chung
là do công việc bận rộn quá nên mới không về thăm nhà được. Mẹ anh rất
nhớ anh trai, mỗi lần nhắc tới anh ấy, bà đều bật khóc, vì thế mà anh
mới không dám nhắc nhiều đến anh trai nữa.”
Uyển Nghi bỗng nhiên dừng bước lại, nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân như đang nhìn một tên
yêu quái, cái nhìn xăm soi của cô ấy khiến tôi ngứa ngáy cả người. Tôi
hỏi cô ấy "em sao thế, cứ như là bị trúng tà ấy!"
Cô ấy nói một câu mà tôi biết rõ rằng cô ấy đã bị tôi làm cho hư hỏng, cô ấy nói rằng:
“Không ngờ hồi nhỏ, cái đó của anh lạ