pacman, rainbows, and roller s
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326083

Bình chọn: 7.5.00/10/608 lượt.

ất tích, nhưng không phải thật sự mất tích, hai

trong số đó đã chết rồi, còn một người Nhật duy nhất, thay hình đổi

dạng, được sòng bài Lanca của Malaysia tiếp nhận.

“Chỉ có ba người này sao?”

“Có trình độ tương đối, chỉ có ba người này.”

Hoa Hồ tử lắc đầu: “Không đúng, không đấu qua nhiều ván, không ai có thể

trở thành cao thủ, cho dù cậu ta là thiên tai cũng không thể, con tra

tiếp đi, ta sẽ dặn dò xuống, ba hôm nay, con có quyền hạn của ta, nhất

định phải tra được người này rốt cuộc là ai, ngoài ra, băng ghi hình mấy hôm nay đều có chứ, con giúp ta phân tích một chút.”

Tiêu Nhiên sững sờ, Hoa Hồ tử vỗ vai hắn: “Cực khổ cho con, nhưng mảng lý luận này, con giỏi nhất.” Khi Hoa Hồ tử và Tiêu Nhiên nói chuyện, Lâm Dược cũng bị Daniau gọi tới.

Tầng cao nhất của JA.

Diện tích mấy ngàn mét vuông không có ngăn cách, chỉ phân thành nhiều khu vực khác nhau.

Hồ bơi, bàn làm việc, giường nước rộng rãi, những thứ này đặt chung, bình

thường sẽ khiến người ta có cảm giác ngạc nhiên, nhưng nơi này thì không vậy, một là diện tích quá lớn, hai cũng là vì màu sắc nhất thống.

Hai màu đen bạc, chỉ có một vài đồ đạc trang trí đỏ vàng phối hợp, có thể

nói là căn phòng tương đối nam tính, đương nhiên, phòng này cũng hơi lớn quá.

Cạnh hồ bơi, một chiếc bàn dài hình chữ nhật, Lâm Dược và Daniau ngồi đối diện hai đầu.

Lâm Dược nói với Caesar trong đầu: “Lạc Lạc à, anh xem Daniau có này có

phải hơi biến thái không vậy, nơi tắm với ăn lại làm chung một chỗ.”

Caesar không nói gì, Daniau mở rượu vang, vừa rót vừa nói: “Rượu vang của nhà

máy Bordeaux năm 1982, không biết hiện tại khẩu vị của anh có thay đổi

gì không?”

Lâm Dược nhìn hắn, sau đó chậm rãi mở miệng: “Thật ra

thì, Erguotou và Mao Đài của Bắc Kinh đối với tôi không có gì khác biệt, tuy là mùi hương khác biệt, nhưng tôi uống chỉ ra một vị thôi. Rượu

Bordeaux này, tôi có từng nghe qua, nhưng thật ra anh có lấy rượu khác

tới lừa tôi, tôi cũng không nhận ra.”

Daniau nhìn y một cái, giao ly cho y: “Tuy tôi sống ở đây, nhưng, thứ gì cũng không thay đổi, anh

xem khoảng cách giữa cái bàn này và hồ nước vẫn là nửa mét, khăn tay tôi vẫn gác ở đó, còn có cây xương rồng trên bàn anh, tôi vẫn chăm sóc thay anh, nếu không cho dù là xương rồng, mười tháng không có người tưới

nước thì vẫn không thể sống được.”

Lâm Dược chớp chớp mắt, hồ nghi mở miệng: “Ngài Daniau, có phải anh lẫn lộn gì không?”

Daniau nhấm miếng rượu, cười cười, sau đó chậm rãi mở miệng: “Anh biết không,

mười hai năm trong tù, tôi vẫn luôn học về phương diện tâm lý, cũng có

từng làm một số thực nghiệm, tôi phát hiện, tâm lý con người có thể nói

là phức tạp, nhưng cũng có thể nói là đơn giản. Có lúc, một chuyện nhìn

rất phức tạp, thật ra có thể chỉ là vì một động cơ đơn giản.”

Lâm Dược gật đầu: “Đúng đúng, giống như khi tôi tắm rửa thích xả nước, tại

sao? Tuyệt đối không phải vì báo thù xã hội, lãng phí nơi ở, chính vì

thoải mái. Nói thật ra thì, con người làm rất nhiều việc, cũng không

phải vì thoải mái sao. Anh thử nói xem anh ăn cơm làm gì? Vì đói, đói

thì không thoải mái, ăn rồi sẽ thoải mái. Tại sao ngủ? Vì buồn ngủ, buồn ngủ thì khó chịu, ngủ rồi sẽ thoải mái. Tại sao phải kiếm tiền, còn

không phải vì khiến cho mình thoải mái thoải mái càng thoải mái hơn!

Nguyên nhân này rất đơn giản. Dandan, người ta đều nói, đại học tốt nhất là nhà tù và quân đội, quả nhiên không sai, mười hai năm nay anh không

lãng phí!”

Nói tới đây, y vỗ tay một cái, thấy Daniau sững sờ,

lại nói: “Hai chúng ta quen thuộc như thế rồi, tôi nếu vẫn gọi anh là

ngài Daniau thì xa lạ quá phải không? Ở đây chỉ có hai chúng ta, tôi sẽ

gọi anh Dandan nha, hay là Auau? Ừm, Auau nghe không hay lắm, gọi Dandan hay hơn, anh có thể gọi tôi là tiểu Lâm, hoặc tiểu Dược, mẹ tôi vẫn gọi tôi như thế.”

Daniau trừng y, sau đó chậm rãi phun ra mấy chữ: “Cậu Lâm!”

“Tiểu Lâm!”

Daniau không để ý tới y, trực tiếp nói: “Có lúc con người ta làm sai chuyện,

chưa chắc là do anh ta muốn làm, có lúc, khi một người nói hận một

người, chưa chắc thật sự hận, cậu biết không?”

“Tôi biết chứ, chỉ là vô ý sai lầm thôi, lão tổ tông của chúng tôi đã từng nói qua. Cái gì nhỉ, Dandan, tôi cũng rất muốn nói chuyện với anh, nhưng anh biết đó,

mỗi ngày tôi còn phải viết bản thảo, hôm nay tôi vẫn chưa viết xong, anh xem ba ngày nay tôi đều kiên trì viết, hôm nay sao bỏ được chứ? Như vậy là rất có lỗi với độc giả không phải sao? Bọn họ vẫn luôn chờ đợi tôi

mà!”

Daniau nhìn cậu.

Lâm Dược gãi đầu: “Tôi biết, anh cô

đơn, muốn tìm người nói chuyện, nếu không thì thế này đi, đợi tôi về

viết xong rồi sẽ tới tìm anh nói chuyện? Tâm sự suốt đêm không ngủ cũng

được, tôi biết muốn nói chuyện mà lại không có người nói cùng thì buồn

lắm. Trước kia tôi từng đọc một quyển sách, một nhân vật trong đó thường nói một câu thế này, ‘cô đơn như tuyết’, anh xem cô đơn sẽ giống như

tuyết lạnh như băng, trắng xóa và không có màu sắc, rất khó chịu. TQ của tôi còn có một câu tục ngữ, là đỉnh cao không thắng nổi cô lạnh, hiện

tại anh vừa cô đơn vừa ở chỗ ca