o, tôi hiểu… tôi thật sự hiểu, nếu không
thì thế này đi, anh đừng ở đây nữa, đổi phòng đi. A, vầy được không? Hai chúng ta dứt khoát chung phòng là được, như thế chúng ta vừa có thể nói chuyện, vừa không cô đơn nữa, tôi lại có thể viết bản thảo rồi.”
Y ngừng một lát, thấy Daniau không phản ứng, lại nói: “Thật ra nếu nói
thì, tôi dọn qua cũng có thể, nhưng đổi chỗ tôi không biết còn có thể
viết được nữa không, không thì, chúng ta thử xem? Nhưng chỗ của anh tuy
lớn quá đáng, lại chỉ có một cái giường, tôi ngủ lại không thành thật…
đương nhiên cái giường của anh cũng lớn quá đáng, nhưng hay là tôi ngủ
dưới đất vậy, lát nữa tôi ôm hai cái chăn tới… Dandan? Dandan? Sao anh
không nói gì?”
Y quay đầu lại, chân thành nhìn Daniau, Daniau
cũng nhìn y, sau đó, đột nhiên cúi đầu xuống, lấy dao cắt miếng bít tết
của mình, sức lực hung hãn đó, tư thế hung hãn đó, giống như đang giết
heo.
Sau đó, Daniau không mở miệng nữa, Lâm Dược ăn cũng rất
nhanh, nhưng cho dù miệng đầy thịt bò cũng vẫn không thể nhét được cái
miệng y, y vừa ăn, vừa nói: “Có người nói với tôi, ăn cơm tây phải chú
trọng lễ nghĩa, nói thế nào nhỉ, điểm này tôi tuyệt đối đồng ý, nhưng ở
đây chỉ có hai ta, hai ta còn phân ai với ai làm gì, chúng ta là sinh tử chi giao thì sao còn giả tạo được? Anh biết tôi cần phải tranh thủ thời gian, viết bản thảo khó lắm, thật sự là khó, tuy rằng hiện tại không
giới hạn số từ, nhưng chúng ta cũng không thể rót nước đúng không, anh
không biết, cô Judy yêu cầu rất nghiêm khắc, nhuận bút của tôi lại cao
như thế, tuy rằng hiện tại tôi có thể tùy tiện cho qua, nhưng…”
Nói tới đây, y bị nghẹn, vội lấy rượu bên cạnh uống, sau đó nhấp nhấp môi:
“Ừm, rượu này rất ngon, quả nhiên tốt hơn rượu Trường Thành, rót cho tôi thêm chút đi.”
Daniau ngừng nĩa, nhìn y.
“Ai ya, đừng
tiếc chứ, anh xem dù sao cũng mở rồi, tôi nghe người ta nói, rượu vang
này mở rồi là phải uống, tuy có thể để tiếp, nhưng không còn mới, anh
muốn bỏ đó cho nó không còn mới à, hay là cho tôi uống đây? Nếu tôi
nói…”
Daniau không đợi y nói xong, đã rót thêm cho y.
“Được được, cảm ơn, cảm ơn, đầy rồi đầy rồi, đừng rót nữa, đổ xuống đất thì uổng lắm.”
“Lâm Dược!” Daniau nghiến răng nghiến lợi.
Lâm Dược ngẩng đầu, mù mờ nhìn hắn.
“Cậu đang giả ngốc đi!”
Vẻ mặt Lâm Dược cứng lại, y đặt rượu xuống, thở dài: “Daniau, xin lỗi.”
Daniau nhìn y, vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, nhưng con mắt màu xám lam giống như
được châm lửa, tay cầm rượu khẽ run. Hắn muốn nói gì đó, nhưng một chữ
cũng không thể phát ra, chỉ có thể dùng ánh mắt muốn ăn tươi nhìn người
trước mặt.
Mái tóc đen, con mắt đen, hoàn toàn khác người đó, nhưng, nhưng!
“Là tôi sai.”
Lâm Dược chậm rãi mở miệng, miệng Daniau giật giật, cuối cùng phun ra bốn chữ, “Không phải, là tôi…”
“Tôi biết anh cô đơn, tôi không nên làm lơ anh.”
Daniau nắm chặt tay, nghiến răng thật chặt, hắn cảm thấy có thứ gì muốn ra khỏi mắt, hắn ngẩng đầu, muốn khắc chế bản thân.
Hắn không thể mất mặt trước người này! Tuyệt đối không thể!
“Thế này đi, tôi không về nữa, trực tiếp ở lại chỗ anh trải thảm sàn là được.”
Thân thể Daniau đông cứng.
“Nhưng bản thảo tôi vẫn phải viết, cô Judy vẫn còn đợi tôi, không thể để phụ nữ chờ đợi đúng không?”
Daniau đờ đẫn tại đó.
Hiện tại hắn có một loại xúc động, cầm súng… không, không đúng, súng vẫn
chưa đủ, dùng dao, dao cũng không được, hắn muốn dùng tay, xé người này
ra từng chút, xé thành mảnh vụn!
“Dandan? Daniau? Ngài Daniau?”
“Đi!”
“Cái gì?”
“Cút đi cho tôi!”
Gần như lần đầu tiên trong đời, Daniau gầm lên, Lâm Dược sững sờ, sau đó gãi mũi, đi ra ngoài.
Sau khi Lâm Dược ra ngoài, không trực tiếp về phòng, mà đi tới nhà ăn, bưng một dĩa cơm chiên Indonesia về, sau đó vừa ăn vừa oán trách với Caesar
Daniau không có phong độ.
“Nói là mời người ta ăn, lại không đợi
người ta ăn xong. Cho dù không ăn no, cũng phải ăn lửng bụng chứ, hiện
tại còn chưa được một nửa. Tôi không phải con gái, không cần giảm béo,
tối còn phải viết bản thảo, không bổ sung đủ năng lượng sao mà được
chứ.”
Y vừa ăn vừa lải nhải, sau khi ăn hết một dĩa cơm lớn, lại
ăn hai trái táo, lúc này mới thở phào, sau đó có chút nghi hoặc mở
miệng: “Lạc Lạc à, sao anh không nói với tôi sớm.”
Caesar trầm mặc một chút: “Xin lỗi.”
Thật ra hắn nên sớm nói với Lâm Dược về quan hệ giữa hắn và Daniau. Nhưng
hắn và Daniau, nói đơn giản, thì cũng đơn giản, nói phức tạp, lại dính
líu rất nhiều. Quan trọng nhất là, dính tới chuyện đời trước.
Hơn nữa, cho dù có nói ra quan hệ của hắn và Daniau, thì cũng không có tác
dụng gì. Tuy hiện tại xem ra Daniau đã nghi ngờ gì đó, nhưng tuyệt đối
không thể để hắn biết sự nghi ngờ của hắn là thật, nếu không sau này
Caesar có thể trở về thân thể mình thì còn tốt, nếu không thể trở về,
vậy Lâm Dược sẽ càng phiền phức hơn bây giờ, và càng nguy hiểm hơn.
Vì không biết làm sao mở miệng, vì có nói cũng vô dụng, cho nên hắn vẫn
luôn bảo trì trầm mặc, nhưng không nói rõ, lại là thiếu sót của hắn.
“Anh nên cho tôi biết đó là phòng của anh từ sớm, tôi sẽ không n