Ring ring
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326114

Bình chọn: 8.00/10/611 lượt.

g cao danh tiếng.”

Tuy nói thế,

nhưng lại không có mấy nhà truyền thông không phái người tới, phải biết

JA không chỉ là sòng bài, nó còn bao gồm nhà hàng, trung tâm nghỉ ngơi,

tuy không phổ biến, nhưng cũng là trùm, người nắm quyền tương lai của nó là ai, cũng là tiêu điểm, càng huống hồ, sự sinh ra của người nắm quyền này, còn kích thích như thế.

Mà đài truyền hình tại đó cắt ghép

đoạn ghi băng sáu ngày thành một đoạn ngắn, không ngừng phát sóng trên

ti vi. Thế là, bất luận trước kia có biết chuyện này hay không, cho dù

là người mới tới Las Vegas, vốn không biết chút gì, nhưng ngay lập tức

đã có thể từ màn hình lớn được bố trí ở các nơi như sân bay, trạm xe,

quảng trường xem được cuộc đấu của Lâm Dược và Hoa Hồ tử.

Lâm Dược âu phục, Hoa Hồ tử trang phục Đường.

Lâm Dược tuấn tú, Hoa Hồ tử phóng khoáng.

Lâm Dược nhàn nhã bâng quơ, Hoa Hồ tử tiêu sái như ý.

Phối hợp âm nhạc, bài poker không ngừng xuất hiện, chip xếp thành đống, số

tiền cực lớn, làm người ta cho rằng đây là đang chiếu phim nhiều tập.

Còn có du khách không biết chuyện đã cảm thán như sau: “Thành phố cờ bạc không hổ là thành phố cờ bạc, ngay cả ti vi cũng có cảm giác như thế.

Nhưng hai người ngày đều là người phương đông… sao lại để hai người

phương đông làm người phát ngôn hình tượng chứ.”

Mà sau khi hiểu rõ đây là cuộc đấu thật sự, còn cảm thán lao thẳng tới JA.

Núi người biển người, đây chính là tình trạng của JA hôm nay.

Tám giờ rưỡi sáng, Hoa Hồ tử tới nơi, ông vừa xuống xe, đèn chớp lóe sáng

bừng lên, các phóng viên hưng phấn dồn lên, chỉ hận không thể nhét micro vào miệng ông.

Hoa Hồ tử mỉm cười phong độ, mặc người chụp hình, nhưng không trả lời bất cứ vấn đề nào.

Tám giờ bốn mươi, Lâm Dược tới nơi, y ở trong JA, cho nên từ trên trực tiếp đi xuống, đồng thời cũng lóe đèn chớp, đồng thời cũng hỗn loạn và tranh giành đặt câu hỏi, đám người Carlos đưa y đi, khi sắp vào hội trường, y đột nhiên dừng lại.

“Cô Judy! Cô Judy!”

Y vừa gọi, vừa đi tới chỗ Judy.

“Anh Lâm!”

Lần đầu tiên trong sáu ngày trời, Judy cao hứng khi thấy y xuất hiện như

thế, cô vừa chen khỏi đám người, vừa lớn tiếng nói: “Anh Lâm, tôi có vài vấn đề, muốn được anh trả lời, hôm nay là ngày đấu thứ bảy rồi, chúng

tôi đều biết, hôm nay nhất định sẽ phân thắng bại, xét số tiền, hiện tại anh chiếm ưu thế. Nhưng hai ngày nay anh biểu hiện không ổn định, anh

có nắm chắc trận đấu hôm nay không? Anh…”

“Cô Judy, đây là bản thảo của tôi. Xin lỗi, tối qua tôi không thể fax cho cô. Tôi bị tắc đề, cố suốt đêm, giờ mới nghĩ ra.”

“Anh Lâm, bản thảo chúng ta có thể đợi tới trưa hãy nói, tôi hiện tại muốn…”

“À, đúng rồi, đây có thể là bản thảo cuối cùng của tôi, nhớ giúp tôi chuyển nhuận bút vào tài khoản đó.”

“Anh Lâm! Anh Lâm!”

Judy gấp rút kêu y, nhưng Lâm Dược đã quay người đi vào hội trường.

Chín giờ sáng, hai người ngồi lên vị trí, nhà cái vào chỗ, cuộc đấu bắt đầu.

Hai người hạ cược mù lớn nhỏ, nhà cái phát bài riêng.

Hoa Hồ tử nhìn bài của mình, một đôi J, loại bài không lớn không nhỏ. Ông

đặt bài xuống, cười nhìn Lâm Dược, không lập tức đặt cược.

“Thầy, con xin lỗi, con không thể cho thầy một quy luật thống nhất.” Tối qua, Tiêu Nhiên nói thế với ông.

“Sao vậy?”

“Con đã nghiên cứu tất cả cuộc đấu sáu ngày nay của Lâm Dược, bao gồm cả với thầy, hai hôm nay, cậu ta đi thả lòng trên bàn cược nhỏ, ngoài ra, con

còn lấy được băng ghi hình cuộc đấu của cậu ta trong nước, bao gồm ván

đấu với Daniau, và mấy lần cậu ta xuất thủ ở Hạo Nhiên sơn trang, con đã tạo ra ba khuôn mẫu số liệu, nhưng đáp án đều khác biệt rất xa. Lần đầu tiên, tỷ lệ của cậu ta là chín mươi phần trăm, lần thứ hai, tỷ lệ của

cậu ta lại chỉ có sáu phần trăm, mà lần thứ ba lại là bốn mươi tám phần

trăm.”

“Tình trạng này chỉ có thể nói rõ, tỷ lệ cậu ta thắng và thua đều rất lớn, hoàn toàn không có quy luật nào để nắm bắt.”

Đối với khuôn mẫu số liệu, Hoa Hồ tử không hiểu lắm, nhưng ông cũng biết, tình trạng này không bình thường.

Nhìn từ tỷ lệ, mỗi người đều có thể thua, mỗi người cũng đều có thể thắng. Điểm này, cao thủ và chim non không có gì khác biệt.

Cũng như đoán đồng tiền. Bạn ném một đồng tiền thì có tỷ lệ năm mươi phần

trăm là mặt chữ, ném một trăm đồng tiền thì vẫn có năm mươi phần trăm tỷ lệ là mặt chữ, một ngàn đồng, mười ngàn đồng cũng đều vậy.



cao thủ sỡ dĩ là cao thủ, đó chính là, cho dù bạn cầm được một mặt chữ,

bạn vẫn có cách để người khác cảm thấy trong tay bạn là mặt số, hơn nữa

có thể nhìn ra được trong tay đối thủ là gì.

Vì thế, nếu chỉ có

hai người, không có bất cứ điều kiện thêm nào, bất luận là ai, tỷ lệ đều là một nửa, nhưng nếu cộng thêm đủ chuyện quá khứ, chẳng hạn so sánh

Hoa Hồ tử và một khách chơi bình thường của Las Vegas, vậy thì kết quả

nhất định là phần thắng của Hoa Hồ tử lớn hơn.

Mà nếu so sánh Hoa Hồ tử với Lâm Dược, kết quả cho ra chắc là tương đương, cũng như bất cứ cuộc đấu của hai cao thủ nào.

Nhưng hiện tại, kết quả của ba lần đều cách biệt lớn như thế, vậy chỉ nói rõ một vấn đề.

“Cậu ta không có quy luật sao?” Hoa Hồ tử