về poker Texas đều biết Caesar là thiên địch của Daniau.
Không phải tử địch.
Nếu gọi là đối đầu, thì quan hệ của họ giống mèo và chuột, sói và cừu hơn,
hoặc nếu nói rộng thêm chút, thì chính là Gia Cát Lượng và Chu Du.
Khi Daniau đang lúc như mặt trời ban trưa bị Caesar đánh bại, khi Daniau
đang thuận buồm xuôi gió nhất, đã bị Caesar cản trở, thậm chí sau đó hắn còn bị bắt ngồi tù, cũng có người nói đằng sau có cái bóng của Caesar…
đương nhiên, cách nói này không phổ biến lắm.
Đối với người tương đối hiểu Caesar, sẽ nói thế này: “Nếu thật sự là Caesar làm, vậy Daniau căn bản không thể ngồi tù, cho dù thật sự ngồi, thì không tới một tháng cũng ra__ được khiêng ra.”
Nhưng bất kể nói thế nào, quan hệ của Daniau và Caesar, tuyệt đối không tốt đẹp. Nhắc tới Caesar, tâm tình
của Daniau tuyệt đối sẽ không thoải mái.
Nhưng, dù nói thế nào,
Daniau cũng là cao thủ, trong trận đấu to lớn liều mạng cá cược, nếu chỉ vì thế là tức giận, thì quả thật không khác gì trò cười!
Trương
Trí Công kinh ngạc, kinh ngạc đó, hắn gần như cho rằng mình đã lầm lẫn,
đó không phải là Daniau, có lẽ tất cả đều chỉ trùng hợp?
Trương Trí Công ngây ra, Trương Trí Thành thì không chút do dự, Daniau này vừa đứng lên, hắn đã hạ mệnh lệnh.
Bất kể là cao thủ hay là gì, đều giải quyết xong hãy nói.
Trương Trí Công nhìn anh mình ra lệnh, khóe môi cử động, nhưng cuối cùng không nói gì, cho dù hắn có si mê đánh bài, cũng phân rõ nặng nhẹ.
Lão Mạo tử chết rồi, Hoa Hồ tử rửa tay chậu vàng, mà gió lốc mười hai năm trước…
Trương Trí Công biết, nếu không phải Daniau mà là một kẻ không bằng mình, anh
hắn vì để sau này còn chỗ trống mà chưa chắc làm quá tuyệt.
Nhưng hiện tại, chỉ sợ nhất định phải cho Daniau có đi không về.
Tuy thời đại của Daniau đã kết thúc vào mười hai năm trước, tuy rằng, hắn
và Daniau không có giao tình gì, nhưng nhìn thấy một cao thủ uy phong ưu tú chết trên địa bàn của mình, trong lòng cậu hai Trương vẫn có chút
khó chịu, hắn đang nghĩ thế, chợt nghe thấy giọng nói của Mạc Khải: “Cậu cả, không thể ra tay rồi, lại có một đám người nước ngoài tới, Daniau
và những người đó bắt đầu nói chuyện rồi.”
Muốn xử lý Daniau
đương nhiên không thể sử lý trong sòng bài, tuy nói là vì mặt mũi,
chuyện này bình thường đều phải xử lý bên ngoài. Nhưng Trương Trí Thành
là người cẩn trọng, vì không để xảy ra bất trắc, đã truyền đạt lệnh ra
tới vườn sơn trang thì có thể ra tay rồi.
Nhưng căn bản còn chưa
tới vườn sơn trang, vừa tới đại sảnh, Daniau đã cùng một đám người ngoại quốc gặp mặt, sau đó Daniau phất tay, cùng đám người đó nói chuyện.
TQ có rất nhiều đặc sắc, nhưng trong rất nhiều đặc sắc vẫn có một thứ đặc
sắc vô cùng rõ ràng, đó chính là mất mặt trong nước thế nào cũng đều
không sao, quan chức tham ô gì đó, cảnh sát đánh người gì đó, dân phòng
đập đồ gì đó… những chuyện này ngày ngày xuất hiện cũng không sao, dù có ầm ĩ lên, bên trên cũng chỉ yêu cầu tăng mạnh học tập, chú ý tinh thần, nếu thật không được, cũng chỉ bắt vài kẻ có bối cảnh không xuất sắc ra
chịu trận.
Nhưng mà, người TQ tuyệt đối không thể mất mặt với
nước ngoài! Cho dù không phải ở nước ngoài, ngay tại trong nước, cũng
không thể mất mặt trước mặt người nước ngoài!
Nếu một người TQ bị giết trong nước, đó là chuyện của cục cảnh sát. Nhưng nếu một người
nước ngoài, đặc biệt là người phương Tây bị giết ở TQ, thì đó chính là
chuyện của cả nước.
Nếu lúc này Daniau và một đám người TQ nói
chuyện, Trương Trí Thành nghiến răng, cũng có thể bắt hắn ra. Nhưng
trước mặt một đám người nước ngoài, hắn tuyệt đối không thể làm thế!
Hai anh em họ Trương bên này buồn bực vì Daniau, Lâm Dược bên kia cũng đang buồn bực vì Daniau__
Tôi chẳng nói gì hết mà, người này tại sao lại tức giận chứ, còn nói tôi chọc giận anh ta?
Lâm Dược rất nghi hoặc, Lâm Dược rất mù mờ, Lâm Dược… rất hưng phấn, cuối cùng tự do rồi!
Tuy Daniau nói chọc giận hắn hậu quả rất nghiêm trọng, nhưng Lâm Dược hoàn
toàn không đặt trong lòng. Có thể nghiêm trọng cỡ nào? Tên nước ngoài đó còn có thể mang đội báo biển xung kích tới tìm y tính nợ sao? Ha, nếu
thật tới, y cũng không sợ, sẽ có nhân dân giải phóng quân chặn trước
mặt, nếu mà nhân dân giải phóng không chống đỡ nổi… vậy y càng không có
gì đáng sợ nữa.
Còn về mấy chiêu khác, he, y đã quyết định rồi,
sắp tới tuyệt đối sẽ không ra khỏi Hạo Nhiên sơn trang một bước, tên
nước ngoài đó cho dù có câu kết với mafia Ý cũng vô dụng. Còn nếu Hạo
Nhiên sơn trang chống không nổi… anh em họ Trương đều phải chôn cùng y, y còn có yêu cầu gì nữa chứ?
Sau khi suy nghĩ nguyên nhân hai
giây, Lâm Dược dứt khoát bỏ qua chuyện này, vỗ vỗ tay, đứng lên đi tới
nhà ăn__ Y phải đi lùng mấy trái chuối ăn.
Lâm Dược vừa ăn chuối, vừa ăn thịt kho tàu, cả tháng nay, đã sắp nghẹn chết y, hiện tại thấy
thịt, thật sự là thân thiết không thôi.
Y đang ăn vui vẻ, thì
thấy Trương Trí Công cũng đi tới, tay cầm chuối hơi ngừng một chút, tiếp theo giơ lên chào hỏi cậu hai Trương.
Trương Trí Công xoay xe
lăn tới, nhìn vỏ chuối bên cạnh, lại nhìn cái mâm