a luôn mạng mình.”
Đột nhiên, Trương Trí Công cảm thấy rất lạnh, có một cảm giác xa lạ, giống như khổ sở bắt đầu nảy sinh trong lòng.
Lần đầu tiên gặp Lâm Dược, là ở Hạo Nhiên sơn trang, cái đầu như heo trong phòng giám sát.
Lúc đó hắn nghĩ thế nào nhỉ?
Một người có kỹ thuật, một đối thủ có thể giết thời gian, có thể dụng tâm đối đãi.
Vì quá mức vô vị, vì quá mức buồn bực, cho nên, hắn yêu cầu người này đấu với hắn.
Lúc đó, tuy hắn không mấy xem trọng người này, nhưng, là dụng tâm đối đãi.
Hắn chưa từng nghĩ qua, muốn đem người này làm gì làm gì.
Nhưng sau đó, hắn dường như vẫn luôn nghĩ nên làm sao giày vò người này.
Hắn không cho y tiền lương, hắn bẻ gãy ngón tay y, hắn nhốt y trong phòng tối.
Biết rõ y bị chó cắn, vẫn không chịu tiêm vắc xin cho y ngay.
Biết rõ y bị gãy xương, vẫn không chịu tìm người chỉnh xương cho y ngay.
Biết rõ quá khứ của người này rất trong sạch, vẫn luôn nghi ngờ không thôi.
Hắn thật sự hoài nghi người này sao?
Nếu là thật, vậy tại sao còn để y tới tham gia cuộc đấu?
So với đi tra tư liệu gì đó, tìm kiếm nhược điểm gì đó, đặc biệt thua lớn trong ván đấu, đó mới là phá hoại lớn nhất.
Không, thật ra hắn không hề nghi ngờ người này.
Vậy tại sao luôn nhìn y chướng mắt, luôn muốn giày vò y?
Vì người này, người này luôn không để ý tới hắn!
Sau khi biết thân phận của hắn cũng không sợ hãi. Sau khi bị hắn ăn hiếp, không sợ hãi. Sau khi bị hắn bắt, không ghét bỏ.
Người này, đối với hắn, luôn như vậy.
Vẫn luôn, giống như vậy.
Đối đãi như vậy không tốt sao? Luôn kiên trì như một, luôn, luôn như thế,
vậy thì có gì không tốt? Trước kia hắn không phải luôn ghét người khác
nịnh bợ mình sao? Hắn xem trọng Mạc Khải không phải vì Mạc Khải không
giống người khác sao? Vậy tại sao với Lâm Dược thì không được?
Tại sao?
Trương Trí Công hỏi thế, thật ra trong lòng đã có đáp án rồi.
Lúc này, điều hắn quan tâm không phải là hành động của Ngụy lão lục sau
này, không phải sau khi thua Hạo Nhiên sơn trang sẽ làm sao, mà là, Lâm
Dược, sẽ bị làm gì.
Lâm Dược thua chắc rồi!
Sau khi Lưu Yên Nhiên đi xuống, ngoại vi đã bắt đầu thu lại.
Trong cuộc đấu trước kia, tuy mỗi khi giảm bớt một người, tỷ lệ cược đều sẽ
giảm xuống biên độ lớn, nhưng bình thường sẽ mở tới cuối, dù sao chuyện
đặt cược này, rất khó nói kết cục cuối cùng, cho dù đua ngựa, có lẽ
trong vòng cuối cùng con chạy ở sau chót ngược lại có thể lao qua vạch
thắng đầu tiên.
Mà hiện tại, hiển nhiên ngay cả nhà họ Trương cũng không cho rằng Lâm Dược có khả năng lật ngược.
Chip của y chỉ còn lại một chút xíu, quan trọng nhất là, biểu hiện của
Daniau này cao thâm khó dò! Cột cao, quả thật khiến người ta hoảng sợ!
Tuy từ giọng điệu của hắn có thể nghe ra Lâm Dược không tệ, đương nhiên, có thể duy trì tới hiện tại, thì đã là không tồi, nhưng, rõ ràng không thể nào so sánh với Daniau.
Từ lầu hai tới lầu ba, gần như tất cả
mọi người đều nhận định như thế. Ngụy lão lục thì đã dựa hẳn vào lưng
ghế, bày ra thái độ hoàn toàn buông lỏng.
Hắn quả thật đã yên tâm rồi.
Quả nhiên là cao thủ nổi tiếng nằm trong top thế giới, cái giá bỏ ra quả nhiên đáng.
Khi biết năm nay đấu là bài poker Texas, hắn đã biết, không thể tìm người
trong nước. Không phải là mạt chược, phì nhiêu trong nước vẫn còn hạn
hẹp. Macao Hồng Kông tuy có vài cao thủ, nhưng tốt một chút thì đã sớm
bị các sòng bài lớn thu nạp, muốn đào người từ tay đối phương, chưa chắc đào không được, nhưng lại không đáng giá.
Nơi tốt nhất, chính là Mỹ.
Las Vegas, sòng bài thế giới, mỗi năm đều tổ chức so tài poker thế giới, quả thật là nơi tập trung của cao thủ.
Cho nên, hắn đích thân tới Mỹ, đích thân thăm viếng các quan hệ có thể liên lạc được, hy vọng có thể tìm được một cao thủ.
Kết quả cũng đã tìm được vài người, nhưng đa số hắn đều không nhìn trúng.
Miễn cưỡng có vài người hắn thấy được, nhưng người ta vừa nghe nói tới
TQ, đa số đã thoái lui.
“Ở đây, không sao cả, đến TQ, đó là chỗ của anh.”
Đây là một cao thủ trông khá trực tiếp, trước khi đi đã nói với hắn.
Đúng, thù lao hắn ra không ít, ba triệu đô la, ngoài ra còn có phần thưởng.
Đối với người bình thường, đây là số tiền cả đời cũng khó kiếm được,
thậm chí nếu không phải làm việc ở mấy ngành kinh doanh như ngân hàng gì đó, ngay cả nhìn cũng không thấy được. Nhưng đối với các cao thủ thì
quá bình thường.
Vì con số này, tới một ván đấu, tự nhiên không
là gì, nhưng nếu vì thế mà phải vượt biển, đến một nơi hoàn toàn không
quen thuộc, thì không phải là thứ họ muốn.
Cái này giống như một
cao thủ TQ đến Châu Phi, nếu hắn sống tại TQ rất tốt, mấy triệu đều tiện tay là có, mà một tù trưởng Châu Phi cho hắn mấy triệu nhờ hắn giúp đỡ, tính ra đa số đều không bằng lòng.
Mà Daniau, lại tự động tìm tới cửa.
Người đàn ông này đột ngột xuất hiện tại khách sạn mà hắn trọ lại, nho nhã
lịch sự lấy ra một tấm danh thiếp, để lại một câu: “Tôi tên Daniau, đợi
khi anh biết tôi là ai, đến lúc đó hãy tới tìm tôi.”
Thời đại của Daniau đã qua rồi, nhưng, đó dù sao chỉ là chuyện mười hai năm trước,
nếu muốn nghe