ôn ở sòng bài
Macao, bọn họ không mấy quen thuộc với nước ngoài, nhưng, bọn họ dù sao
cũng là bài thủ, đối với những cao thủ nổi danh vẫn biết.
Ban đầu bọn họ không liên tưởng tới, cho dù nhìn thấy Daniau lấy xì gà ra cũng không nghĩ quá nhiều.
Trên bàn cược, có rất nhiều người đều có một vài thói quen cố định. Chẳng
hạn Lưu Yên Nhiên, cô nhất định phải uống cà phê và hút thuốc, chẳng hạn tên mập Trần, hắn ngoài mặt tuy không có động tác gì, nhưng chân phải
của hắn luôn không ngừng lắc lư.
Bọn họ có những thói quen này,
những cao thủ thế giới đồng dạng cũng có, chẳng hạn Hoa Hồ tử năm đó,
mỗi lần đấu bài đều sẽ mang theo một trái táo, sau khi ông thành danh,
rất nhiều người cũng mô phỏng theo.
Cắt xì gà, là thói quen của Daniau, khi hắn hô mua gọi gió năm đó, đồng dạng cũng có rất nhiều người ăn theo.
Tên mập Trần và Lưu Yên Nhiên thì đã từng nghe nói về Daniau, nhưng bọn họ
gần như chưa từng lưu tâm. Một người đã bị nhốt vào tù, một người cách
xa mười ngàn dặm, có gì đáng cho họ lưu tâm?
Cho nên ban đầu bọn họ không nhận ra Daniau, nhưng lúc này, hai người đều bắt đầu hoảng hốt.
Đúng, bọn họ không quen Daniau, nhưng bọn họ vẫn nhớ ván bài kinh điển đó.
Năm đó, ván bài của Daniau và Caesar, tuyệt đối là kinh điển trong kinh điển.
Thời đại đó, Daniau dùng thế phá trúc liên tục tiến tới, sau khi khiêu chiến mười vị cao thủ, hẹn chiến với Caesar.
Hai người đấu ba ngày.
Ngày đầu tiên, hai người gần như không phân thắng bại.
Ngày thứ hai, Daniau hơi chiếm chút thượng phong.
Sáng ngày thứ ba, Daniau thắng hơn phân nửa số chip của Caesar.
Vào buổi chiều ngày thứ ba, trên bàn trước mặt Caesar chỉ có số chip trị
giá năm trăm đô la, mà Daniau lại có gần mười triệu đô la!
Tất cả mọi người đều cho rằng lại một cao thủ sắp bị đánh bại.
Tất cả mọi người đều cho rằng Caesar thua chắc rồi.
Caesar bắt đầu bỏ bài.
Một ván, lại một ván, mọi người chỉ cho rằng hắn đang giãy chết.
Sau khi bỏ chín ván, hắn đặt cược tất cả tài sản mình có bao gồm cả bản thân, sau đó, hắn thắng.
Sau chuyện có người nói ván đó là Daniau phát huy thất thường, rõ ràng chỉ
là một đôi nhỏ lại theo tới cuối cùng. Có người nói trạng thái tinh thần của Daniau lúc đó không đúng, thậm chí có người nói Caesar gian lận, có người nói rất nhiều rất nhiều.
Nhưng bất kể nói sao, cuối cùng, là Caesar thắng, Daniau thua tất cả những gì hắn thắng trước kia.
Mà hiện tại, Lâm Dược cũng đang bỏ bài, tỷ lệ chip của y và Daniau, giống hệt năm đó! Ván thứ mười.
Sau khi bỏ chín ván liền, số chip của Lâm Dược đã không đủ năm trăm.
Ván này Daniau ở vị trí dealer, Lâm Dược cược mù nhỏ, Daniau cược mù lớn,
phát bài riêng. Hai người đều không nhìn bài, nhưng lầu hai vẫn có thể
thấy được, Lâm Dược có một đôi 7, Daniau là con 8 chuồn và J cơ, so với
Lâm Dược, rõ ràng yếu hơn nhiều.
Lâm Dược nhìn Daniau, Daniau sớm đã lấy xì gà của mình ra cắt gọt, nhưng lúc này lại không động tới, hắn nhìn Lâm Dược, không nói chuyện.
Nghe nói ánh mắt con người có
một vật chất kỳ lạ, nếu không phải lưỡng tình tương duyệt, một người bị
một người khác nhìn chăm chú thời gian dài, luôn sẽ không thoải mái.
Thậm chí cho dù bạn không nhìn qua, cũng sẽ biết có người đang nhìn
mình. Chẳng hạn học sinh và thầy giáo, nhân viên và ông chủ.
Càng đừng nói lúc này ánh mắt của Daniau còn nghiêm khắc hơn thầy giáo, hà
khắc hơn ông chủ, đôi mắt màu xám lam đó, sớm đã mất đi ôn hòa dĩ vãng,
giống như rắn nhìn chằm chằm Lâm Dược.
Lâm Dược vẫn cười hi hi, y vỗ một cái, cắn nát thanh kẹo que ngậm nửa ngày, lấy thanh nhựa chỉ chỉ: “Một trăm.”
Cuối cùng không bỏ bài nữa.
Khán giả lầu hai nghĩ thế, đám người Trương Trí Công ở lầu ba thì không hẹn mà cùng nuốt nước miếng.
Giống hệt, năm đó, Caesar cũng đẩy ra một trăm khi phát ba lá bài đầu!
Sắc mặt Daniau lại thâm trầm thêm một phần, chậm rãi đẩy ra một trăm, sau đó, lại đẩy ra một trăm.
Giống như lúc đó, năm đó, hắn cũng tố như thế!
Lâm Dược lại cầm một thanh kẹo lên: “Anh thật sự can đảm nha, làm hoàn toàn giống.”
“Heraclitus từng nói ‘con người không thể tắm trong cùng một dòng sông hai lần’,
cậu rất can đảm, đây là lần thứ hai tôi nói câu này, nhưng, can đảm
không thể mang tới thắng lợi cho cậu. Cậu đang phục chế trận so tài đó,
nhưng không có khả năng.”
Đoạn đối thoại này người ở lầu hai nghe được không hiểu gì lắm, nhưng cũng không có cảm giác quá lớn, mà lầu
ba, đặc biệt là Lưu Yên Nhiên và tên mập Trần thì đều có cảm giác không
yên.
Người này, rốt cuộc có phải là vị mà bọn họ đoán?
Nếu không phải, kỹ thuật này là chuyện gì đây?
Nếu phải, câu nói đó của hắn tuy bốn bề biển lặng, nhưng, trong giọng điệu
lại có một chút dị thường, đối với một khách chơi chuyên nghiệp, một cao thủ, quả thật chính là không thể tin nổi.
Hay là nói, ván bài đó ảnh hưởng tới hắn lớn như vậy? Nếu là thế, vậy hắn chắc chắn không thể
nào có thành tích gì trong poker Texas nữa!
Đây là suy nghĩ của
đám người Lưu Yên Nhiên, bọn họ chỉ cảm thấy Lâm Dược đang phục chế lại
ván bài đó. Phục chế lại số chip năm đó, phục chế lại