ời nặng nề rơi xuống, ngựa vẫn chạy về phía trước. Máu chảy trong đêm đông chỉ thoáng qua đã lạnh, tiếng kêu yếu ớt cũng bị tiếng pháo liên miên át mất, không có người nào nghe thấy.
Pháo hoa rực rỡ bay lên trời, lúc này đã gần nửa đêm, thời khắc năm cũ năm mới giao nhau, ngay cả các quan binh tuần đêm cũng dừng bước chân nhìn lên những đóa hoa diễm lệ nở rộ giữa trời đêm, tiếng pháo trong thành càng dày hơn, đã sắp tới thời khắc quan trọng nhất.
Mai Trường Tô cầm một que hương dài, đích thân đốt một quả pháo hoa lớn nhất Phi Lưu cố ý để dành cho chàng. Quả pháo phóng lên cao vẽ thành một vệt lửa trên nền trời đêm rồi nổ tung, biến thành một màn sáng dường như có thể chiếu sáng một nửa bầu trời.
“Tết đến rồi! Tết đến rồi!” Tiếng reo hò huyên náo vang lên trong Tô phủ, ngay cả Lê Cương luôn luôn đĩnh đạc cũng không biết lấy đâu ra một cây sáo, thổi một điệu nhạc vui vẻ.
Mấy hộ vệ trẻ tuổi thì bắt đầu khua chiêng gõ trống, chạy khắp nơi trong viện.
“Như các ngươi vẫn hợp với không khí này hơn, lúc này phải thổi sáo, gõ trống chứ nếu đánh đàn thì lại thành ra dị hợm.” Mai Trường Tô cười, xoay người lại ngồi xuống chiêc ghế mềm trên hành lang, cầm mấy hạt dẻ lên vừa bóc vừa tiếp tục xem pháo hoa đầy trời.
Chiếc đồng hồ cát cuốỉ cùng cũng chảy hết, đồng nghĩa với việc năm cũ đã qua, toàn viện từ trên xuống dưới đã tụ tập đầy đủ, ngay cả Cát thẩm cũng buông muôi đi từ bếp ra. Lê Cương dẫn đầu, lần lượt từng người đi đến trước mặt tông chủ dập đầu chúc Tết, nhận hồng bao dày cộp. Phần lớn những người đó đều là hộ vệ đã đi theo Mai Trường Tô nhiều năm, nhưng cũng có vài ba người vẫn nằm vùng ở kinh thành, chưa bao giờ trực tiếp nhận được thứ gì từ tay tông chủ nên kích động không nói nên lời, bị những người khác xoa đầu cười nhạo một trận, mọi người vui đùa ầm ĩ, vô cùng thoải mái.
Theo thói quen từ khi ở Lang Châu, Phi Lưu xếp hàng cuối cùng. Hắn đá tấm thảm quỳ sang bên cạnh rồi quỳ thẳng xuống nền gạch, lớn tiếng nói: “Chúc Tết!”
“Năm nay cũng phải ngoan!” Mai Trường Tô cười, nói một câu, cũng lấy một hồng bao đưa cho hắn.
Mặc dù Phi Lưu không biết cái thứ toàn màu đỏ này có gì tốt nhưng hắn lại biết hằng năm mọi người nhận được đều rất vui vẻ, vì vậy cũng tươi cười rất đúng lúc đúng chỗ.
Nhận lễ của mọi người xong, Mai Trường Tô đứng dậy đi đến trước mặt Yến đại phu, cũng thi lễ chúc Tết ông ta. Lão đại phu xị mặt, hình như vẫn còn giận chàng, nhưng vì bầu không khí vui mừng xuân mới này nên cuối cùng vẫn thổi râu cười cười, vỗ vỗ vai Mai Trường Tô, nói: “Đừng chỉ nói người khác, năm nay ngươi cũng phải ngoan!”
“Vâng.” Mai Trường Tô nhịn cười, quay lại nhìn quanh. Mọi người sớm đã ta chúc ngươi, ngươi chúc ta, vô cùng nhộn nhịp.
“Ăn sủi cảo nào! Mấy tiểu tử lại đây bưng mau!” Cát thẩm đứng ngoài cửa viện gọi một tiếng, một đám thanh niên lập tức chạy về phía bà.
Mai Trường Tô kéo tay Yến đại phu, lại dẫn Phi Lưu, ba người cùng đi vào trong nhà trước. Trong nhà sớm đã kê mấy chiếc bàn rộng, trên bàn bày đủ rượu và thức ăn, từng đĩa sủi cảo nóng hổi được bưng tới, bốc hơi nghi ngút, mùi thơm tràn ngập.
Cát thẩm đã chuẩn bị cho mỗi người một đĩa dấm hành gừng để chấm sủi cảo, nhưng cả đám thanh niên đều gạt đĩa, mỗi người cầm một chiếc bát lớn. Phi Lưu mở to mắt nhìn rồi cũng bỏ đĩa lấy bát.
“Xem ra chỉ có hai ông già chúng ta nhã nhặn.” Mai Trưòng Tô vui đùa một câu với Yến đại phu, bị một ngón tay chọc vào sườn, cười ngặt nghẽo một hồi rồi mới cầm đũa gắp chiếc sủi cảo đầu tiên. Mọi người thấy vậy đồng loạt lao tới, nhanh chóng tranh cướp sạch những miếng sủi cảo trong mẻ thứ nhất.
“Tranh cái gì mà tranh? Quỷ đói đầu thai à?” Mặc dù vẫn quát mắng nhưng thấy sủi cảo mình làm được hoan nghênh như vậy, Cát thẩm đã cười tít mắt từ lâu, bê nguyên cả nồi luộc mẻ sủi cảo thứ hai đi vào bổ sung cho những chiếc đĩa trống không.
Một chiếc nồi to đường kính hai thước đựng đầy nước sôi và sủi cảo trắng như tuyết, vậy mà Cát thẩm bê vào bê ra không hế tôn công, nếu là lúc khác thì mọi người đã kinh ngạc há hốc miệng rồi, nhưng lúc này trong phòng không có ai để ý đến bà, trong mắt mọi người chỉ có sủi cảo, lúc tranh cướp nhau thậm chí có người còn cầm đũa thi triển cả kiếm pháp.
“May mà bọn chúng còn biết nghĩ đến người già.” Nhìn đám người này ăn như sói như hổ, Yến đại phu cười, lắc đầu.
Trước mặt ông ta và Mai Trường Tô đều có một đĩa sủi cảo, không cần gia nhập cuộc chiến tranh giành. Nhưng nhìn cảnh tượng này không hiểu sao cứ cảm thấy sủi cảo ở những đĩa khác hình như ngon hơn ở đĩa của mình.
“Phi Lưu lại đây, ăn cái này đi.” Mai Trường Tô tiện tay gắp một đũa trên đĩa mình bỏ vào bát của Phi Lưu. Mặc dù tranh cướp thì Phi Lưu là vô địch thiên hạ nhưng hắn lại sợ bỏng nên ăn rất chậm. Sau hai mẻ hắn còn chưa ăn được mười chiếc, bây giờ đang phải chờ mẻ thứ ba, hắn chỉ có thể ngồi ngẩn người, trợn mắt nhìn chiếc đĩa không, làm mọi người đều không nhịn được cười.
“Sủi cảo trong đĩa của tông chủ đã nguội rồi, Phi Lưu cứ ăn hết luôn đi!” Cát thúc cười tít mắt, khuyên hắn.
Phi Lưu quả nhiên nghe lời, b