ặt cười dài, dù dáng vẻ này là của một nữ nhân nhưng loại khí độ ngạo nghễ này lại tràn ngập khí phách hào hùng của chư hầu một phương làm mọi người thán phục. Có thể tưởng tượng khi nàng triển khai thế công như lửa hừng hực trên chiến trường, tình cảnh sẽ rung động lòng người đến mức nào.
Nhưng Mai Trường Tô chỉ thản nhiên đón nhìn, bên môi vẫn giữ một nụ cười nhàn nhạt.
Một hồi lâu sau, rốt cuộc quận chúa Nghê Hoàng cũng thu lại nộ khí tận lực phát ra, lạnh lùng “hừ” một tiếng: “Gia tộc họ Mục của ta đời đời trấn thủ Vân Nam, có thể nói là cùng triều đình dựa vào nhau mà tồn tại. Cục diện triều chính có ảnh hưởng rất lớn đối với phiên trấn của ta, tại sao lại không được quan tâm?”
Mai Trường Tô cúi người hành lễ. “Tại hạ chỉ cảm thấy, kỳ thực xưa nay ngôi vị Hoàng đế thay đổi đều không có quan hệ gì với Vân Nam, bất kể tương lai ai lên ngôi thiên tử thì họ Mục trấn thủ nam cương cho Đại Lương cũng không thể bị đụng chạm đến. Quận chúa cần gì phải hứng thú với cuộc tranh đoạt này như thế?”
Quận chúa Nghê Hoàng không trả lời câu hỏi này mà lại ngẩng mặt cười dài, dù dáng vẻ này là của một nữ nhân nhưng loại khí độ ngạo nghễ này lại tràn ngập khí phách hào hùng của chư hầu một phương làm mọi người thán phục. Có thể tưởng tượng khi nàng triển khai thế công như lửa hừng hực trên chiến trường, tình cảnh sẽ rung động lòng người đến mức nào.
Nếu như vị tiểu quận vương trẻ tuổi mới tập tước(*) kia có một nửa phong tư khí thế của tỷ tỷ mình, cũng đã đủ để biến vương phủ Vân Nam trở thành phiên trấn khó rung chuyển nhất trong thiên hạ rồi.
(*) Con cháu nhà vương hầu thời phong kiến được phong tước theo tước phong của cha ông.
Lông mày Mai Trường Tô khẽ động, chàng đã hiểu rõ ý của vị nữ thống soái nam cương này. Quả thật Mục phủ Vân Nam thần phục triều đình, nhưng triều đình cũng phải khống chế được Mục phủ mới được.
Quận chúa Nghê Hoàng là anh hào trong giới nữ lưu, một Hoàng đế bình thường há có thể làm cho nàng cúi đầu? Vị thiên tử tương lai kia làm người ra sao, giành được bảo tọa như thế nào? Nàng sao có thể không đến quan sát tận mắt được?
“Tô tiên sinh.” Sau khi cười dài, quận chúa Nghê Hoàng nghiêm mặt quay lại. “Ngươi có thể giúp bản quận chúa một việc không?”
Mai Trường Tô vội nói: “Quận chúa có dặn dò gì, tại hạ đương nhiên phải cố gắng hết sức.”
“Bệ hạ có chỉ, mười người đứng đầu kỳ thi võ mới có tư cách tham gia thi văn. Ta muốn mời Tô tiên sinh đảm nhiệm chức vụ giám khảo kỳ thi văn, giúp bản quận chúa xếp hạng những người cầu thân này.”
Mai Trường Tô tương đối bất ngờ trước yêu cầu này, phản ứng đầu tiên chính là khéo léo từ chối: “Thi văn vốn do Bệ hạ làm giám khảo, tại hạ sao có thể xen vào?”
“Tài danh của Tô tiên sinh còn ai không biết? Bệ hạ cũng sẽ không phản đối.” Ánh mắt sâu thăm thẳm, thái độ của quận chúa Nghê Hoàng lại trở nên mềm mỏng. “Mọi người vẫn nói ta là nữ tử sớm muộn cũng phải lấy chồng, có chọn lựa cẩn thận một chút cũng không có gì sai.”
Mai Trường Tô trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Xếp hạng thi văn là để xác định thứ tự luận võ với quận chúa đúng không?”
“Đúng vậy. Người có kết quả thi văn tốt nhất sẽ có cơ hội tỷ thí với ta đầu tiên, nếu người đó thắng thì chín người còn lại sẽ không có cơ hội.”
“Vậy nếu người đó thua thì thế nào?”
“Theo thứ tự từ trên xuống dưới. Nếu cả mười người đều không thắng được ta thì lần này ta sẽ không kén được chồng.” Quận chúa Nghê Hoàng cười lạnh, dường như đã sớm nhìn thấy kết cục mà mình vừa nói. “Ngươi có đáp ứng không?”
Mai Trường Tô biết trong tình hình hiện nay, dù chàng có khiêm tốn đến mấy cũng không giải quyết được gì, vì vậy cũng không cần thiết phải giấu mặt nữa. Chàng chậm rãi gật đầu, đưa mắt nhìn xuống ánh đao bóng kiếm vẫn chưa hề ngừng lại trên võ đài bên dưới, thở dài, nói: “Nếu trong số họ thật sự có người hữu duyên với quận chúa thì tốt…”
Quận chúa Nghê Hoàng bước một bước lại gần, đứng bên cạnh chàng, ánh mắt hờ hững nhìn cuộc tỷ thí bên dưới, nhỏ giọng như thì thào: “Tại sao Tô tiên sinh không tham gia?”
“Ta?” Mai Trường Tô bật cười. “Thân thể ta như vậy, chỉ sợ ngay từ vòng thứ nhất đã bị đánh bay ra rồi. Đến lúc đó còn nói gì đến làm kỳ lân, không bị đánh thành bánh thịt là tốt lắm rồi.”
Nghe chàng nói vậy, quận chúa Nghê Hoàng cũng không nhịn được cười thành tiếng. “Tô tiên sinh đúng là hài hước. Không biết tiên sinh có bệnh gì?”
“Bệnh kinh niên thôi, tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng.” Mai Trường Tô thuận miệng đáp, vẫn tùy ý xem bóng người tỷ thí phía dưới. Không biết nhìn thấy gì, đột nhiên lông mi chàng khẽ động, ánh mắt cũng hơi dao động. Mặc dù sự lay động này chỉ khẽ như chuồn chuồn đạp nước rồi lập tức biến mất nhưng quận chúa Nghê Hoàng là người thế nào? Nàng lập tức phát hiện ra, vội đưa mắt nhìn theo ánh mắt chàng, nhưng nhìn một hồi lâu cũng không đoán được rốt cuộc chàng vừa thấy gì.
“Lầu Nghênh Phụng dù sao cũng không phải chỗ tại hạ có thể ở lâu, nếu như quận chúa không có gì phân phó nữa thì tại hạ vẫn nên xuống dưới lều gấm thì hơn.” Mai Trường Tô hòa nhã nói. “Hơn nữa, kỳ lân không ch
