ông bỏ, nhưng nếu nói từ góc độ kiến công lập nghiệp của nam nhân thì theo một thân vương có hi vọng khai sáng triều đại mới luôn thoải mái hơn đi theo một hoàng tử luôn bị áp chế rất nhiều.
Người nổi nóng nhất trước việc Tĩnh vương được tiến phong đương nhiên là Dự vương Tiêu Cảnh Hoàn.
Bây giờ hồi tưởng lại, hắn nhận ra mình gần như đã trơ mắt nhìn Tĩnh vương từng bước một đứng vững trong triều. Mà trong quá trình này rõ ràng hắn có rất nhiều cơ hội có thể chèn ép Tĩnh vương đến mức không ngóc đầu lên được. Vậy mà hắn lại vô cớ buông tha như ma xui quỷ khiến, thậm chí còn có lúc từng đưa tay giúp đỡ hắn.
Dự vương cảm thấy mình giống như người nông dân ủ ấm con rắn sắp chết rét trong truyện nọ, hối hận chỉ muốn chửi bới ầm ĩ.
Bởi vì nhiều năm qua chủ yếu tập trung sức mạnh đối phó Thái tử, Dự vương phủ không đủ hiểu biết đối thủ mới này, chỉ nắm được một số thông tin bề ngoài. Ngay cả Hoàng hậu trong cung cũng nói không rõ rốt cuộc Tĩnh phi là người như thế nào.
Sau khi Tiêu Cảnh Diễm tiến phong thân vương, trong một tháng Dự vương liên tục triệu tập tâm phúc luận đối sách vài lần, nhưng đều không có kết quả. Hắn đi tìm Mai Trường Tô bàn bạc, Mai Trường Tô lại không nóng vội, ngược lại còn cười, nói: "Chúc mừng!"
Dự vương không nhịn được nổi giận vỗ bàn, nói: "Cảnh Diễm phong thân vương, ngươi còn chúc mừng ta?"
"Tĩnh vương được phong thân vương có nghĩa là Thái tử sẽ nhanh chóng bị phế, nguyện vọng nhiều năm của điện hạ đã thành sự thật chẳng lẽ không nên chúc mừng sao?"
Dự vương cau mày, tạm thời không nói gì.
Hắn hiểu ý Mai Trường Tô. Do ảnh hưởng của việc năm đó Kỳ vương lớn mạnh đến mức không thể khống chế, Hoàng đế Đại Lương bắt đầu hứng thú với trò chơi cân bằng, cho nên mới có cục diện hai cực đối lập của mình và Thái tử mấy năm nay.
Giờ đây Tĩnh vương được phong thân vương quả thật đông nghĩa với việc Thái tử đã bị vứt bỏ, Hoàng đế Đại Lương định xây dựng cục diện cân bằng mới. Nhưng dù nói vậy, vừa nghĩ đến việc mình vất vả chừng đó năm, cuối cùng vẫn không nhận được thứ gì, Dự vương khó tránh khỏi giận dữ trong lòng.
"Ta mất mười năm đánh đổ Thái tử, chẳng lẽ lại phải mất mười năm nữa để đấu với Tĩnh vương sao?"
Mai Trường Tô cười lạnh, nói: "Tĩnh vương và Thái tử làm sao giống nhau được? Thái tử có danh phận, điện hạ vốn đã thấp hơn Thái tử một bậc. Nhưng Tĩnh vương chỉ là một thân vương ngũ châu, chỉ vì là tân sủng ái nên mới có vẻ nóng bỏng tay như thế. Chuyện sau này tạm không nói, riêng việc khiến Thái tử bị loại bỏ khỏi vị trí Đông cung cũng đã là một đại thắng của điện hạ rồi. Nếu không đi nước cờ này trước, vạn nhất sau này Bệ hạ có chuyện gì, điện hạ có chèn ép Thái tử đến mấy thì ngai vàng cũng vẫn là của Thái tử. Đến lúc đó nếu còn tranh giành thì chính là phản nghịch."
Nghe chàng khuyên như vậy, Dự vương mới bình tĩnh hơn, nhưng về phủ ngẫm nghĩ lại vẫn đứng ngồi không yên. Nếu là giờ này năm trước, lực lượng trong tay hắn đang mạnh mẽ, cách nói của Mai Trường Tô sẽ lập tức làm hắn cảm thấy mừng rỡ. Tuy nhiên hiện nay, hắn nghiêm túc tính toán lại vốn liếng trong tay, đột nhiên phát hiện mình đã không còn thứ gì có thể nắm chắc, trong lòng không khỏi hốt hoảng.
Dự vương đang nghi hoặc không yên, mà Mai Trường Tô cũng biết rõ lần này rất khó có thể lừa được hắn, cho nên sau khi Tĩnh vương tiến phong, việc phòng vệ của Tô trạch cũng được tăng cường, ngoài lỏng trong chặt, được Lê Cương và Chân Bình bày bố chắc chắn như tường đồng vách sắt.
Đồng Lộ vẫn cách một ngày đến một lần, lúc có tin tức khẩn cấp thậm chí ngày nào cũng đến. Nhưng thời gian hắn ở lại Tô trạch không lâu, cùng lắm cũng chỉ non nửa canh giờ. Nếu Mai Trường Tô chỉ thị gì cho Thập Tam tiên sinh thì hắn lại lấy cớ chở rau đến Diệu m phường một chuyến, nếu không có thì hắn liền đi thẳng về chỗ ở của mình.
Do phải che giấu thân phận nên Đồng Lộ sống trong một khu dân nghèo, ngoài những người trong hai ngôi nhà bên trái và bên phải là thuộc Giang Tả minh, những nhà khác đều là dân chúng dưới đáy xã hội, có người bán đậu phụ, bán tạp hóa, khuân vác, làm thuê, may vá hồ áo, cuộc sống vô cùng vất vả, ít có tâm tư chú ý đến người khác.
Thường ngày, khi Đồng Lộ về đến ngôi nhà rách nát của mình thì đã là hoàng hôn, có lúc vừa đánh xe lừa chở rau vào sân đã nghe thấy tiếng thở nặng nề vang lên phía sau, liền biết là Khâu ma ma ở cách đó hai nhà về phía tây đang leo dốc về nhà.
Khâu ma ma được gả tới đây từ lúc còn trẻ, hơn nửa đời người sống ở chỗ này, chồng và con trai đều chết sớm, bên người chỉ có một đứa cháu nội tầm bảy, tám tuổi, hằng ngày pha ít nước đường, dùng xe đẩy đi bán khắp nơi. Sau một ngày vất vả, lúc về nhà đã không còn sức lực đẩy xe lên con dốc nhỏ. Cho nên mỗi lần gặp là Đồng Lộ đều ra ngoài giúp bà lão một tay.
Thói quen này đã hình thành từ khi Đồng Lộ chuyển đến đây ở mấy năm trước, nhưng hơn một tháng nay lại có chút thay đổi.
Khác với trước kia là hắn chỉ giúp đỡ mỗi khi tình cờ gặp, còn bây giờ hắn luôn vô tình hay cố ý tìm mọi cách về nhà đúng thời gian đó để giúp Khâu ma ma đẩy chi
