giải quyết được vấn đề gì, lúc này liền thuận theo lời Mai Trường Tô, nghiêng người tới nhận chiếc túi thơm trong tay cô cô, nói: "Cô cô đã chủ động đưa tới, ta tạ ơn thay những người đã khuất. Ta và Tô tiên sinh còn có việc cần thương lượng, cô cô đi thong thả, không tiễn.”
Hắn lập tức tiễn khách, không thuyết phục thêm lấy nửa câu khiến trưởng công chúa Lỵ Dương không biết phải làm sao, muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại không biết nói gì, cuối cùng đành phải xoay người, lặng lẽ cúi đầu đi ra ngoài.
Tiêu Cảnh Duệ khom người hành lễ với Thái tử, chạy vội đuổi theo mẫu thân, nhẹ nhàng đỡ cánh tay bà.
Ra khỏi chính các, đi qua ngoại viện lát bạch ngọc, gần đến trước bức phù điêu, trưởng công chúa Lỵ Dương đột nhiên dừng bước chân, ngước mắt lên nhìn con trai. "Cảnh Duệ, có phải con cảm thấy... mẹ làm như vậy là quá bạc tình?*"
Tiêu Cảnh Duệ trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Chuyện này làm và không làm đều có lý do của nó, phải xem trong lòng mẹ coi trọng bên nào. Bất kì ai khác, bao gồm cả con, đều không có tư cách làm ảnh hưởng đến quyết định của mẹ. Huống hồ một khi lật lại vụ án này, tội danh của Tạ... Tạ hầu chính là đại nghịch. Mặc dù ông ta đã chết nhưng vẫn sẽ liên lụy đến nhị đệ và tam đệ. Mẫu thân không muốn góp phần dồn nhị đệ và tam đệ vào tuyệt cảnh, Cảnh Duệ hỉểu rõ lòng thương yêu này."
Mắt ngân ngấn nước, trưởng công chúa Lỵ Dương vỗ mu bàn tay con trai. "Con vẫn hiểu tâm tư mẹ nhất. Nhưng xem quyết tâm của Thái tử thì vụ án này sớm muộn cũng phải phúc thẩm. Nếu thật sự suy nghĩ vì Bật Nhi và Tự Nhi thì mẹ đứng ra tố cáo để đổi lại một lệnh ân xá của họ cũng có thể coi là một cách giải quyết. Mẹ vốn nghĩ vị Tô tiên sinh kia khôn khéo hơn người, đương nhiên sẽ khuyên bảo mẹ như thế, ai ngờ... mẹ mới chỉ nói một câu như vậy, hắn đã lập tức nổi giận..."
Tiêu Cảnh Duệ suy nghĩ một lát, cũng cảm thấy nghi hoặc trong lòng, nói nhỏ: "Lúc đầu quen Tô huynh, con đã ngưỡng mộ tài hoa khí độ của huynh ấy, cho dù sau đó xảy ra nhiều chuyện như vậy, con vẫn cảm thấy tranh giành quyền lợi không phải phong cách của huynh ấy. Huynh ấy sớm đã biết chân tướng vụ án oan Xích Diễm thì có lẽ từ đầu đến cuối, mục đích của huynh ấy chính là vì vụ án này. Còn nương nhờ ai, phò tá ai chẳng qua chỉ là thủ đoạn thôi.”
"Xem ra vị Tô tiên sinh này không phải người ngoài cuộc..." Trưởng công chúa Lỵ Dương khẽ nhíu hai hàng lông mày lá liễu, ánh mắt trầm lắng. "Rốt cuộc hắn là ai? Vụ án Xích Diễm này thực ra có quan hệ gì với hắn?"
"Bây giờ tìm hiểu chuyện này cũng không có nhiều ý nghĩa, bất kể Tô huynh là người trong cuộc hay chỉ là mưu thần cùa Thái tử, hai người họ đã chọn cách công bố di thư của Tạ hầu trước mặt chúng quan thì chứng tỏ quyết tâm rửa oan đã cứng như vàng đá, không để lại đường lui, khiến con hết sức cảm phục. Đáng tiếc thân phận của con không ổn, rất nhiều chuyện không thể đi làm thay mẹ..."
"Cảnh Duệ, nếu con là mẹ thì có lẽ nhất định sẽ đáp ứng yêu cầu của bọn họ?"
Tiêu Cảnh Duệ nghiêm túc suy nghĩ một lát, nói: "Con và mẹ là hai người khác nhau, không thể sẽ có ý nghĩ giống nhau. Chuyện trên thế gian có nhiều lúc tiến thoái lưỡng nan, làm sao con có thể không thông cảm với những mâu thuẫn và nỗi xót xa của mẹ được?"
Trưởng công chúa Lỵ Dương thở ra một hơi thật dài, nhìn hình khắc chín con rồng trên bức phù điêu trước cổng chính, suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng chậm rãi xoay người, nói: "Con ngoan, con đi cùng mẹ một chuyến."
Hình như không hề bất ngờ trước quyết định của mẫu thân, Tiêu Cảnh Duệ gật đầu, đỡ tay bà. "Mẹ, con hứa với mẹ, bất kể tình thế sau này thế nào, nhà mình vẫn đồng cam cộng khổ. Nếu có người muốn làm hại mẹ và các đệ đệ thì trước hết phải bước qua xác con."
Trưởng công chúa Lỵ Dương thấy trong lòng ấm áp, nắm chặt tay con trai, hai mẹ con dựa sát vào nhau rồi lần nữa đi vào cổng nội các Đông cung.
Tiêu Cảnh Diễm bước tới nghênh đón như thể đây mới là lần đầu tiên nhìn thấy vị trưởng công chúa này trong ngày hôm nay, hơi hạ thấp người. "Mời cô cô ngồi, xin hỏi cô cô còn có lời gì cần dặn dò không?"
"Ta đáp ứng ngươi." Trưởng công chúa Lỵ Dương trả lời ngắn gọn.
"Cô cô đã suy nghĩ kĩ chưa?"
"Ta đã đi rồi quay lại, tất nhiên là suy nghĩ kĩ rồi." Trưởng công chúa Lỵ Dương cười buồn bã. "Kỳ thực muốn được nhiều hơn nữa thì thế nào? Chẳng qua ta chỉ thật sự không thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu hôm nay bước ra khỏi cổng Đông cung của ngươi thì chỉ sợ sau này, hằng đêm khó có thể ngủ yên."
“Tốt." Tiêu Cảnh Diễm nhướng mày, nói. "Cô cô có tình nghĩa như vậy thì ta cũng có thể bảo đảm với cô cô, sau khi rửa sạch vụ án oan Xích Diễm, tất cả các con của cô cô đều được ân xá, quyết không bị liên lụy."
Trưởng công chúa Lỵ Dương không khỏi chấn động, nói thất thanh: "Ngươi cũng biết..."
"Những suy nghĩ của cô cô là chuyện thường tình của con người, có gì khó đoán?" Tiêu Cảnh Diễm trao đổi một ánh mắt với Mai Trường Tô, bình thản nói. "Vừa rồi Tô tiên sinh không muốn nói thêm chỉ là không muốn biến chuyện này thành một lần giao dịch. Chuyện đến nước này cũng đã là lúc mấu chốt n