tỉm nhận lấy hộp quà. Ngay sau đó, tác phẩm nghệ thuật vô cùng xấu xí kia lộ ra trước mặt hắn. Hắn giơ cái bình lên, hỏi: “Mua thế nào vậy, tạo hình rất…độc đáo.”
Ta đắc ý cười cười nói: “Đây là tự tay ta làm, số lượng có hạn, toàn thế giới chỉ có một cái. Thế nào, ta đây không phải quá tài hoa ?”
Giang Ly ném cho ta một nụ cười gọi là khuyến khích, sau đó lại cầm chiếc bình hoa soi dưới ngọn đèn ngắm nghía mấy ký tự khắc trên đó. Ta vừa định khoe khoang một chút học thức với hắn, đã thấy Giang Ly đột nhiên thấp giọng nở nụ cười, tiếng cười thực dễ nghe, bất quá lại khiến ta rùng mình một cái. Hắn xoay người, một tay cầm chiếc bình hoa, một tay đặt lên vai ta, cúi đầu mỉm cười nói: “Quan Tiểu Yến, ta cũng yêu ngươi.” (~ Oa…ta bạo phát a…)
Giang Ly cách ta rất gần, gần đến nỗi ta có thể cảm giác được hơi thở của hắn đang phun trên cổ ta. Ta lập tức hoảng hồn, đẩy hắn ra: “Ngươi làm cái gì !”
Giang Ly khua khua cái bình hoa trong tay, cười giống hệt như một con sói xám: “Ngươi không phải yêu ta sao? Đừng giả vờ thẹn thùng với ta làm gì.”
Ta bị sự tự kỉ của hắn làm cho mạc danh kỳ diệu: “Không phải chỉ là cái bình hoa sao, ngươi làm gì đến nỗi ấy?”
Giang Ly vuốt ve phần thân bình, hơi một tí lại dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên bình hoa, sau đó nhíu mày cười nói: “Mấy chữ này là tự tay ngươi khắc lên ?”
Ta: “Đúng vậy, ngươi chắc không biết mấy chữ này nghĩa là gì đâu nhỉ? Để ta dạy cho ngươi….”
“Ta đương nhiên biết.” Giang Ly cong khóe miệng lên, cười đến cực kỳ yêu nghiệt, “Đây là tiếng Do Thái, có nghĩa là “Ta yêu ngươi”. Đây xem như là lời thổ lộ của ngươi sao? Đủ hàm súc.”
Ta cười lạnh ba tiếng, đắc ý nói: “Quên đi Giang Ly, đây rõ ràng nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”. ngươi đừng có mà lừa ta.” Giang Ly đâu phải vạn năng, có rất nhiều lĩnh vực mà Giang Ly cũng chưa thể đặt chân tới được, cái này ta có thể hiểu được.
Giang Ly thu hồi nụ cười: “Ngươi thật sự không biết ý nghĩa của nó?”
Ta tiếp tục cười lạnh: “Ta đương nhiên biết, đây có nghĩa là “Sinh nhật vui vẻ”. Ngươi không biết cái này, ta có thể hiểu được, đâu phải ai cũng bác học giống bổn cô nương đây….” Tự mình ói ra trước.
“Quan Tiểu Yến,” Giang Ly cầm chiếc bình ngồi trên sa lông, “Đây là tiếng Do Thái, nghĩa là “Ta yêu ngươi”. Ngươi đã thổ lộ với ta, giờ ta đang suy nghĩ xem có nên chấp nhận hay không.”
Ta giận , lôi laptop ra, nói: “Ngươi không biết, ta cũng không biết, Baidu* biết.”
*Google của các bợn Trung Hoa ý mà.
Giang Ly không thèm để ý đến ta, mải mê tự mình nhìn chằm chằm cái bình trong chốc lát, nói: “Ta suy nghĩ xong rồi, nể mặt ngươi có thành ý như vậy, ta quyết định chấp nhận ngươi.”
Ta lấy gối ôm đập lên đầu hắn, vừa mở trang web ra vừa mắng: “Nhận cái đầu ngươi, lão nương mới không cần bị một tên biến thái chấp nhận!”
Giang Ly ôm bình hoa ngồi trên ghế, không nói chuyện, cũng không phản kích lại ta.Ta có chút kỳ quái, hắn làm sao lại đột nhiên hiền lành như vậy, bất quá mặc xác hắn, ta vội vàng mở trang web ra, bắt đầu tìm.
Tìm được rồi, tìm được rồi, ta đoạt lấy bình hoa từ Giang Ly, nhìn những ký tự trên đó đối chiếu từng cái từng cái một, sau đó, ta liền kinh hoàng.
Không giống, thật sự không giống.
Những ký tự trên bình hoa cùng với kết quả những chữ “SInh nhật vui vẻ” tiếng Do thái tìm được trên mạng hoàn toàn không giống .
Ta hoài nghi là vì chữ ta khắc quá khó nhìn, bèn đối chiếu lại một lần, cuối cùng xác định, thật sự là không giống chút nào.
Một bàn tay duỗi ra, cầm lấy cái bình hoa xấu xí kia, Giang Ly ôm bình hoa, đắc ý nói: “Quan Tiểu Yến, ngươi còn có thể ngốc hơn chút nữa sao?”
Ta không phục, tìm kiếm kết quả của dòng chữ “Ta yêu ngươi” bằng tiếng Do Thái, lại đối chiếu một chút, kết quả có thể đoán được.
Ta tựa vào ghế, có chút nhụt chí: “Giang Ly, đưa cái bình kia trả lại cho ta đi, ngày mai ta tặng ngươi cái đẹp hơn.”
Giang Ly: “Không sao, ta thích mấy thứ bề ngoài xấu xí như vậy, giống như cái bình hoa này, lại giống như, ” Hắn dừng một chút, ngước mắt lên nhìn ta, “Ngươi.” (Oa tỏ tình lần hai~~~ cơ mà có người nào đó ngu ngốc nghe không vào, tội anh quá)
Ta giận, xông về phía hắn định cướp lại cái bình hoa từ tay hắn, thiện tai, lão tử không quăng nổi cái thân này nữa rồi.
Giang Ly nhanh nhẹn đứng lên, giấu bình hoa ở phía sau lưng, sau đó cúi đầu nhìn ta đang bổ nhào trên ghế, lắc đầu thở dài: “Quan Tiểu Yến, ngươi có thể tiến bộ một chút được không, đã tặng đi rồi, ngươi lại còn không biết xấu hổ mà đòi lại?”
Ta nằm bò trên ghế vẫn không nhúc nhích, bi phẫn đến mức muốn cào tường.
Giang Ly lại cố tình không buông tha cho người ta, hắn ngồi xuống, vỗ vỗ đầu ta, cảm giác kia, chẳng khác nào hắn đang vỗ đầu con chó lông xù nhà hắn vậy. Sau đó hắn gác cằm lên trên ghế, đắc ý nhìn ta. Mặt của hắn cách mặt ta rất gần, ta thậm chí còn có thể nhìn thấy hàng lông mi thật dài của hắn đang rung lên, thật muốn nhổ từng cọng xuống quá đi…. Lão nương là nữ nhân, lông mi cũng không dài bằng của hắn!
Đôi mắt Giang Ly chớp chớp nhìn ta, nói: “Quan Tiểu Yến, ta vẫn cảm thấy ngư