80s toys - Atari. I still have
Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210244

Bình chọn: 8.00/10/1024 lượt.

giác hãm

sâu. . . . . .

"Cố Lạc." Anh bỏ dở nụ hôn này, chống đỡ môi của cô giọng nói nhỏ giọng mà nói: "Lạc, anh nghĩ muốn em."

Khi anh nói lời này thì tay đã đặt lên ngực của cô, Cố Lạc thức tỉnh, bắt

lấy cái tay không thành thật của anh."Anh điên rồi? Cũng không nhìn một

chút đây là nơi nào."

Cố Lạc đẩy anh ra, cởi xuống áo cưới để đổi váy, Thi Dạ Triêu đang chạy ở trên eo cô thời điểm lại hôn cô một phen, hơi thở đã thấy không yên."Chúng ta đi."

"Áo cưới thì sao?" Cố Lạc bị anh kéo lảo đảo một cái thiếu chút nữa trật chân té ngã.

"Hôm nào lại nói!"

Thi Dạ Triêu tùy tiện tìm lý do ném Kỷ Linh lại rồi mang Cố Lạc đi, cũng

không biết anh tại sao lại gấp gáp như vậy, ngay cả bản lĩnh lái xe về

nhà cũng nhịn không được, trực tiếp tìm khách sạn thuê phòng. Vào cửa

chạy thẳng tới phòng tắm, mở nước nóng. Nước nóng từ đầu rót xuống, Cố

Lạc bị anh lột hai ba cái, chống đỡ ở trên tường hôn kích liệt, vừa hôn

vừa rút đi quần áo của mình. Thi Dạ Triêu xoa cô, thuận tay kéo một chân cô lên ôm mình, tiểu Triêu Triêu chống đỡ cô nhẹ nhàng nặng nề cọ,

không bao lâu liền chọc cô động tình, sau đó eo một đĩnh, vào tận gốc

rễ.

Cái loại cảm giác chặt chẽ kết hợp đó khiến Thi Dạ Triêu thoả mãn muốn than, nâng lên chân cô bắt đầu động. Anh vừa bắt đầu cũng

không dịu dàng, sau lại càng hung ác. Cố Lạc mặc dù muốn chịu đựng, dần

dần cũng không nhịn được gọi ra, vịn trên vai của anh - trên - dưới –

cúi đầu thừa nhận.

"Nhẹ một chút, nhẹ một chút. . . . . ."

Cố Lạc nhỏ nhắn làm sao thừa nhận được loại công kích đó, liên tiếp cầu

xin tha thứ. Nhưng cô càng như thế, Thi Dạ Triêu càng không thu lực,

càng muốn nhìn cô vì mình ý loạn tình mê, giữ chặt hông của cô ấn mông

xuống bụng dưới của mình.

"Lạc."

"Ừ. . . . . ."

Không phải chỉ có một mình anh sẽ gọi cô là Lạc, nhưng chỉ có anh kêu lên hai chữ này thì Cố Lạc cả trái tim đều là run. Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, là từ duy nhất lúc ấy trong đầu cô có thể nghĩ tới.

"Anh nghĩ muốn em."

"Không phải đang. . . . . . Muốn sao?" Cố Lạc bị hắn đụng đến chữ cũng không thành câu, bị anh cạy hàm hôn .

"Gọi anh."

". . . . . ."

"Ngoan."

Cố Lạc mở mắt, nhìn anh ở sau màn nước, tay vỗ lên mặt của anh, nhìn chăm

chú vào đôi con ngươi có một chút thâm trầm, rõ ràng nói ra tên của

anh."Evan."

. . . . . .

. . . . . .

Hai người ở

phòng tắm làm một lần, trở về phòng lại làm một lần. Sau khi có một cỗ

nóng bỏng bắn đi vào một lúc lâu, cao trào sợ hãi động lòng mới dần dần

bình ổn. Anh không muốn ra ngoài, cảm thụ nhiệt độ cô.

Cố Lạc cực kỳ mệt mỏi, nhắm hai mắt hưởng thụ nhiệt độ hiếm có giữa hai người, ôm

anh nhẹ nhàng cọ cọ. Đợi cô sắp ngủ thì hình như nghe thấy một câu nói

Thi Dạ Triêu, hoặc như là thở dài.

"Nếu như sớm một chút thì tốt. . . . . ."

Có thể sớm một chút sẽ tốt, nhưng làm sao chỉ là sớm một chút như vậy?

Nếu có thể ở lúc ban đầu trở thành mối tình đầu của nhau, cũng sẽ không có

nhiều sau này như vậy, bao gồm những thứ gặp thoáng qua kia bị lãng phí. Bọn họ sớm tiến vào tầm mắt nhau như vậy, lại cho đến hôm nay mới thật

sự đến gần. Cô lại cảm thấy bản thân mình không lâu đã nghe anh nói "Sớm một chút".

Cố Lạc chậm rãi mở mắt ra, ngón tay ở trên lồng ngực

của anh vẽ loạn. Thi Dạ Triêu vỗ vỗ mông nhỏ của cô, Cố Lạc từ trong

ngực anh ngẩng đầu lên."Evan, em. . . . . . Còn muốn."

Thi Dạ Triêu nghiêng đầu nhìn cô, buồn cười hỏi: "Không mệt? Không phải buồn ngủ sao?"

"Mệt mỏi." Cố Lạc lật lên trên người anh, mở chân vắt ngang cưỡi trên người

anh."Vậy cũng muốn." Cô cúi người trêu chọc anh, dụ dỗ nắm tiểu Triêu

Triêu của anh, sau đó ở dước ánh nhìn soi mói của anh ngồi xuống.

Thi Dạ Triêu thích cô chủ động, giao tất cả dục vọng nội tâm, không cần

phải nghĩ, làm sao nào biết đối với cô mà nói, ngủ cũng biến thành xa

xỉ.

Trên đời này, mỗi người đều mơ ước loại tình cảm khắc cốt ghi tâm.

Cố Lạc nghĩ, đối với phần tình cảm không thuần túy này giữa cô và anh, nếu khắc không tới xương, liền không cách nào khắc sâu trong lòng.

Luôn cho là mấy chuyện lần này, Thi Dạ Triêu và Thi Dạ Diễm ở giữa 2 người

tồn tại hiểu lầm. Cố Lạc vẫn muốn tìm cơ hội vì hai người giải thích,

nhưng là thời điểm trời cao không chăm sóc ngươi thì vĩnh viễn sẽ không

để cho ngươi vừa lòng đẹp ý.

Rất nhanh chuyện đã xảy ra, khiến

hai anh em Thi gia đang cùng chung sống ngắn ngủn sau vài năm lần nữa

trở mặt thành thù, khiến Cố Lạc lâm vào tình cảnh lưỡng nan trước nay

chưa có.

"Trợ giúp anh ấy Đông Sơn tái khởi thì em không ngờ sau

này sẽ cùng anh phát triển trở thành quan hệ bây giờ. Nếu có thể biết

trước. . . . . . Em sẽ ở trước lúc anh buộc anh ấy buông tha tất cả Thi

gia liền giết anh, Thi Dạ Triêu, có em ở đây, anh không thể động đến một phân một hào của anh ấy."

Ngày từng ngày trôi

qua, vì chuyện áo cưới, Thi Dạ Triêu trước sau bồi Cố Lạc đi Toronto mấy lần, cùng nhà thiết kế khai thông. Làm cho anh cảm thấy thú vị là người phụ nữ này không sợ trời không sợ đất khi đối mặt với chuyện áo cưới,

giống như tiểu cô nương mới vào đời, có thể vì nơ