Kya Việt thụ sủng
nhược kinh, đưa tay sờ, kinh ngạc mở to hai mắt, "Mô hình này làm thật
là tốt, cũng giống như thật."
Thi Dạ Triêu cười yếu ớt, không có
nói cho cậu biết cái này là mô hình phỏng theo."Nghe tiểu Trà Diệp nói
cháu đối với mấy cái đồ này cảm thấy rất hứng thú."
Lục Kya Việt nặng nề gật đầu, "Cám ơn Thi tiên sinh."
"Làm sao con còn gọi chú ấy là Thi tiên sinh?" Tắm xong Cố Lạc bỗng nhiên
xuất hiện, bộ dáng tràn đây mệt mỏi kêu Lục Kya Việt trở về phòng
ngủ."Cùng cha nói ngủ ngon, chúng ta muốn đi ngủ."
Thi Dạ Triêu nhất thời liền bị sặc, "Cái gì?"
Cố Lạc khinh bỉ cười một tiếng, "Của em chính là của anh, con em dĩ nhiên
chính là con trai của anh, Kya Kya, cùng cha nói ngủ ngon."
Lục
Kya Việt lúng túng cực kỳ, một chút chuẩn bị tâm tư cũng không có, lắp
ba lắp bắp không nói ra.". . . . . . Cái đó. . . . . . Ngủ ngon."
Sau đó liền chạy trở về, ngay cả súng thích nhất cũng không để ý tới. Cố
Lạc cũng cười, xoay người muốn đi, bị Thi Dạ Triêu một phen kéo trở về,
thuận thế đem cửa thư phòng đóng lại."Ý anh trước kia là anh có thể tiếp nhận nó, cũng không nói anh muốn làm một người ba tiện nghi!"
"Thói quen là tốt." Cố Lạc ngược lại không để ý, thấy anh vẫn là vẻ mặt căng
cứng, mắt đen xoay động, chủ động áp vào trong ngực anh, ôm hông của
anh."Chúng ta chơi trò diễn vai đi, để cho anhi thích ứng nhiều hơn một
chút, em gọi anh là ba, anh đồng ý với em một tiếng: ba."
"Anh
không có con gái lớn như em vậy, cũng không có con trai lớn như thế,
càng không thích loại trò chơi nhàm chán này." Thi Dạ Triêu đen mặt, "Cố Lạc, Em có phải mắc bệnh hay không?"
Cố Lạc đáy mắt lóe sang, đầu khoác lên trên vai anh."Vậy anh thích gì? Ba?"
"Anh thích cái gì? Vậy anh sẽ nói cho em biết, anh thích làm yêu." Thi Dạ Triêu đè ép lửa nóng, nâng mặt của cô lên rồi hôn.
Không giải thích được rùng mình không được tự nhiên, không giải thích được
phương thức hòa hảo, nhưng anh hoàn thành một nguyện vọng nho nhỏ trong
lòng Cố Lạc.
Thi Dạ Triêu tương lai có lẽ sẽ hận cô, nhưng bây
giờ, cô không quản được nhiều như vậy, cô nên vì Lục Kya Việt tìm được
một chỗ dựa tốt nhất. Kết hôn là một việc
rất nhiều rườm rà, lao tâm mệt mỏi. Thi Dạ Triêu thật ra thì rất không
hiểu thái độ khác thường của Cố Lạc đối với chuyện này để ý quá mức,
nhưng không phát hiện tâm tình của mình cũng vì vậy trở nên rất tốt.
Hôn lễ là cử hành ở Toronto, mặc dù tất cả quá trình có chuyên gia phụ
trách, nhưng rất nhiều chi tiết Cố Lạc đều muốn tự mình định đoạt. Cô
thường phải chạy giữa hai nơi Vancouver và Toronto, mỗi lần chính là mấy ngày, trong nhà dĩ nhiên lưu lại hai người Thi Dạ Triêu cùng Lục Kya
Việt.
Cô không tiếp tục đem Lục Kya Việt giao cho Nhan Hạ, nhất
định tạo cơ hội cho hai người chung đụng. Nhưng Thi Dạ Triêu không
biết, chỉ cảm thấy cô là đang cố ý tìm phiền toái cho mình, thật may là
anh không có ghét cái phiền toái này.
Lục Kya Việt đêm đó nói
muốn học công phu với Thi Dạ Triêu, cũng không có lấy được một kết quả
rõ ràng. Thi Dạ Triêu bình thường rất bận, nghiên cứu vũ khí tiến vào
giai đoạn cuối cùng, anh thường đi tới đi lui giữa Amy và các cơ sở sản
xuất bí mật ở Canada. 72 nhìn ra, Thi Dạ Triêu tận lực đem những chuyện
hoặc cuộc xã giao có thể thoái thác hoặc trì hoãn thì đều trì hoãn hoặc
là giao cho thuộc hạ, giành thời gian buổi tối cho Lục Kya Việt, nhưng
mà anh thật ra là một người thời gian vô cùng có hạn, làm người nối
nghiệp của một gia tộc to lớn cũng không phải chuyện nhẹ nhõm như vậy.
Lòng riêng mà nói, 72 vô cùng thích trạng thái Thi Dạ Triêu và Cố Lạc ở cùng nhau, xoay quanh anh không còn là công việc làm liên tục, mặc kệ trong
lòng anh đang suy nghĩ cái gì, ít nhất ở bên cạnh Cố Lạc thì cả người
anh đều là buông lỏng.
Cô hi vọng thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại, để hai người không có khả năng yêu nhau nhất. . . . . . Đi yêu nhau.
Đưa đón Lục Kya Việt đi học vẫn là "Nhiệm vụ" đầu tiên của Thi Dạ Triêu,
nhất là thời điểm Cố Lạc không có ở đây. Cũng không biết nguyên nhân
cuối cùng là gì, Thi Dạ Triêu quả thật không ghét đứa trẻ Lục Kya Việt
này, đối với thân phận của nó Thi Dạ Triêu cũng không có phái người đi
điều tra, về phần cha ruột đến cùng có phải đúng là Thi Dạ Diễm hay
không, anh rất ít suy nghĩ.
Sự tồn tại của Lục Kya Việt, nhưng
thật ra là một nút thắt giữa Thi Dạ Triêu và Cố Lạc, anh từ lâu đã có
cân nhắc tới đứa bé này, có thể tiếp nhận nó, nhưng là thật sự không có
nghĩ qua đi làm một người ba tiện nghi. Huống chi Cố Lạc vô luận như thế nào cũng sẽ không công khai quan hệ mẹ con với Lục Kya Việt, hai nhà
Thi Cố nếu biết đứa bé này, quả thật sẽ nhấc lên một cuộc sóng không
nhỏ, hơn nữa theo tính khí của Thi Thác Thần nhất định sẽ không tha cho
nó.
Kể từ đó, Thi Dạ Triêu đã bất tri bất giác đem chuyện "Bảo
vệ" Lục Kya Việt để ở trong lòng, cho nên ngày đó mới có chuyện kia xảy
ra.
Ngày đó Thi Dạ Triêu ở bên ngoài bàn chuyện với người khác,
vẫn đang ở trên bàn cơm liền nhận được một cuộc điện thoại của Lục Kya
Việt. Giọng nói của cậ