o buổi sáng."
Lục Kya Việt và anh cùng đứng ở trước kính soi gương đánh răng, chợt phát
hiện hai người đều dùng tay trái. Thi Dạ Triêu cũng ý thức được điểm
này, đổi tay phải, kết quả Lục Kya Việt cũng đổi được tay phải, mà đuôi
bàn chải hai người đánh răng đều là cùng một màu sắc.
Một lớn một nhỏ không hẹn mà cùng nhíu nhíu mày, lại giãn ra, gương mặt như không có chuyện gì xảy ra.
Lục Kya Việt thấy anh không nói lời nào, mình cũng không lên tiếng, được
một lát liền không nhịn được mở miệng: "Chú và mẹ cháu lúc nào thì kết
hôn?"
"Sắp." Thi Dạ Triêu từ trong kính liếc cậu một cái."Sao vậy?"
"Vậy sau này cháu nên gọi chú như thế nào?"
"Tùy cháu."
"Chú phải đem cháu an bài đến những nơi khác ở một mình sao?"
Thi Dạ Triêu khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, nhưng vẫn duy trì cái thái độ
không lạnh không nóng đó."Mẹ cháu và ta đều cần không có một ai quấy rầy thế giới thanh tịnh của hai người."
Lục Kya Việt nhíu lông mày,
trầm ngâm chốc lát: "Mẹ cháu là một người phụ nữ rất khó thu phục, nếu
cần, chú có thể trao đổi với cháu."
"Ta vì sao phải nói chuyện về người phụ nữ của ta với cháu?"
"Bởi vì cháu có rất nhiều kinh nghiệm chung sống với mẹ cháu, chú không có."
Thi Dạ Triêu mắt nhảy lên, nhổ nước súc miệng, lau miệng, hết sức khiêu
khích mắt nhìn xuống cậu."Cô ấy và cháu ở cùng nhau, không giống với cô
ấy ở cùng ta, kinh nghiệm chung sống cùng phụ nữ ta so với cháu còn
phong phú hơn."
Lục Kya Việt cũng nhổ nước súc miệng, một chút
cũng không xa lạ cầm lấy khăn lông của anh lau một chút."Trước mẹ cháu,
chú từng có rất nhiều phụ nữ?"
Thi Dạ Triêu không có ý định cùng
một đứa con nít thảo luận cái vấn đề này, bắt đầu cạo râu. Lục Kya Việt
đứng tại chỗ ngửa đầu nhìn, sờ sờ cằm nhỏ bóng loáng của mình."Cháu có
thể thử một chút không?"
Thi Dạ Triêu cười nhẹ, "Cháu có sao?"
Lục Kya Việt soi gương tỉ mỉ nhìn chung quanh, sửng sốt một lát một ít râu
cũng không có. Cái bộ dáng thất bại kia khiến Thi Dạ Triêu cảm thấy thú
vị, "Mấy năm tiếp theo thì có, không cần phải gấp."
Lục Kya Việt vểnh miệng nhỏ, để lọ kem cạo râu xuống."Mấy năm tiếp theo, cháu cũng sẽ trở nên như chú sao?"
"Cháu nói phương diện nào?"
Lục Kya Việt đáp không được, có lẽ là chính mình cũng cảm thấy vị trí người đàn ông này quá mức cao không thể chạm tới, người bình thường không thể bì kịp được, ngay cả em trai ruột của chú ấy cũng không thể, chứ nói
chi là mình.
Thi Dạ Triêu cạo râu ria xong, ôm Lục Kya Việt ngồi
vào bệ rửa tay."Mẹ cháu hi vọng cháu làm đứa bé bình thường, cháu biết
điểm này chứ?"
Lục Kya Việt gật đầu một cái, "Nhưng cháu muốn tương lai cũng mạnh mẽ y như chú, mới có thể bảo vệ được người yêu."
Thi Dạ Triêu cười một tiếng, lắc lư đầu của cậu."Một người đàn ông mạnh mẽ
chân chính không chỉ ở công phu của người đó tốt đến đâu, địa vị cao bao nhiêu, quyền thế lớn đến bao nhiêu."
"Vậy là ở cái gì?"
"Là ở nơi này." Thi Dạ Triêu chỉ chỉ vào vị trí trái tim của cậu, "Là nội
tâm, phải có một thứ chỉ cần là cháu muốn, như thế mặc kệ trả bất cứ giá nào đều phải phải có được lòng tin."
Lục Kya Việt nghiêng
nghiêng đầu, suy tư chốc lát. Đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với từ
này, xa lạ, mới lạ, lại tràn đầy trách nhiệm chưa biết, áp lực và. . . . . . Cô độc, mà cô độc, là từ Cố Lạc dùng để hình dung anh."Có cái này
là được rồi sao?"
"Dĩ nhiên còn chưa đủ, nhưng đây là thứ quan
trọng nhất." Thi Dạ Triêu dừng một chút, lộ ra ý cười yếu ớt thâm
trầm."Mặc kệ cháu có nguyện ý hay không, sau này mẹ cháu chính là trách
nhiệm của ta, để ta phụ trách."
Lục Kya Việt trước hết lộ ra vẻ
mặt kháng cự, sau đó từ từ nhạt đi, rũ mắt xuống, lại nâng lên, muốn nói lại thôi. Thi Dạ Triêu đem hàng loạt biểu tình biến hóa này của cậu
nhìn ở trong mắt, "Lo lắng của cháu là dư thừa."
Lục Kya Việt
nháy mắt mấy cái, Thi Dạ Triêu cúi đầu thở dài: "Cô ấy là một người phụ
nữ có lòng tham, đứa bé và đàn ông, cô ấy sẽ không bỏ lại bất kỳ bên
nào, ta không muốn bởi vì cứng rắn tách hai người ra mà để cho cô ấy náo loạn cả đời với ta đâu."
Phía ngoài chuông điện thoại vang lên,
Thi Dạ Triêu xoay người muốn đi nghe điện thoại, Lục Kya Việt còn gọi
anh lại: "Hai người sau khi kết hôn, chú hi vọng cháu gọi chú như thế
nào?"
Thi Dạ Triêu vẫn trả lời: "Tùy cháu."
Lục Kya Việt cắn cắn môi, "Mẹ bảo cháu gọi chú. . . . . . Ba."
Tiếng nói vừa dứt, cậu nhìn thấy bước chân Thi Dạ Triêu ngừng lại một chút,
quay nửa người lại vẻ mặt ý vị không rõ nhìn mình một cái. Lục Kya Việt
không nói một lời, tay nhỏ bé nắm chặt."Chú không đồng ý sao?"
". . . . . ." Thi Dạ Triêu không có lên tiếng, trầm mặc một hồi lâu, không cho nửa chữ trực tiếp bước ra khỏi phòng tắm.
Trên khuôn mặt nhở nhắn của Lục Kya Việt không che giấu được thất vọng, một
lát sau ý thức được cái gì, lại len lén nâng lên thoáng cười: mặc kệ như thế nào, Thi Dạ Triêu không có phản đối giống như ngày trước nữa. Cậu
có mẹ, hơn nữa giống như cũng sắp có ba rồi.
Thi Dạ Triêu vẫn còn đang suy nghĩ tại sao mình lại không phản đối, sau khi nhận điện thoại lực chú ý lậ
