p tức bị hấp dẫn.
Đầu kia điện thoại là tiếng mưa rào ào ào cùng giọng nói ngắt quãng thở gấp của một người phụ nữ.
"Ai vậy?" Thi Dạ Triêu chủ động hỏi, đây là điện thoại cá nhân của anh, người biết số này cũng không nhiều lắm.
Trình Tiếu Nghiên nghe thấy giọng nói trầm thấp của một người đàn ông sau đó
mới dám nói chuyện, "Anh là chủ nhân của số điện thoại này sao?"
"Đúng, cô từ đâu biết được số này vậy?"
"Tôi. . . . . . Là người khác nói cho tôi biết, cô ấy bảo tôi gọi số điện
thoại này, cô ấy nói gọi cú điện thoại này sẽ có người tới cứu tôi."
Sự hoảng sợ của người phụ nữ xa lạ và lời nói của cô ta khiến ánh mắt của Thi Dạ Triêu hơi trầm xuống, "Cô ấy? Là ai ?"
"Athena, là Athena, anh biết cô không?"
Thi Dạ Triêu cằm vừa thu lại, "Cô ấy ở đâu? Đã xảy ra chuyện gì?"
"Nước K, có người muốn bắt chúng tôi, cô ấy bảo tôi chạy trước, tôi chạy. . . . . . Sau đó. . . . . . Sau đó nơi đó liền nổ tung." Trình Tiếu Nghiên
cố gắng chịu đựng nức nở, "Tôi cũng không biết cô ấy hiện tại thế nào."
Điện thoại đứt quãng một chút, trầm mặc một lúc lâu, trầm mặc đến Trình Tiếu Nghiên cho là đứt kết nối."Này? Anh vẫn còn chứ?"
Thi Dạ Triêu tay siết chặt điện thoại, liếc nhìn Lục Kya Việt từ phòng tắm
đi ra ngoài, quay lưng lại nói: "Nói rõ ràng vị trí chính xác của cô, sẽ theo lời cô ấy nói đi làm cho cô."
Trình Tiếu Nghiên nói lên địa chỉ, "Anh có đến không?"
Trả lời cô là một hồi âm thanh ngắt kết nối.
Thi Dạ Triêu cúp điện thoại, lập tức bắt đầu thay quần áo, anh không nói
gì, nhưng Lục Kya Việt đã cảm nhận được không khí khác thường."Chú phải
đi ra ngoài sao?"
Thi Dạ Triêu tự mình thu thập xong , trước khi
ra cửa mới nhớ tới Lục Kya Việt, "Ta đi ra ngoài mấy ngày, có người sẽ
đến chăm sóc cháu."
Lục Kya Việt rất biết điều trả lời, ngoắc tay ý bảo anh ngồi chồm hổm xuống, sau đó ở trên khuôn mặt anh nhẹ nhàng
hôn một cái. Thi Dạ Triêu kinh ngạc, Lục Kya Việt bị anh làm cho không
được tự nhiên, "Mẹ mỗi lần ra cửa đều muốn cháu hôn bà ấy một cái, đây
là bùa hộ thân."
Thi Dạ Triêu vẻ mặt quái dị, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cậu, đóng cửa bước đi.
Chờ ngồi vào trong xe, Thi Dạ Triêu theo bản năng sờ sờ gương mặt, trong
lòng dâng lên cảm giác vô hình, anh không biết nên hình dung như thế
nào, nhưng ít ra đó là ấm áp.
Ấm áp đến từ một đứa bé, đối với anh mà nói, là lần đầu tiên.
Cơn mưa xối xả vẫn rơi mấy giờ mới dần dần nhỏ đi, có lẽ là hàng năm chiến loạn rối ren đã sớm khiến dân bản xứ quen bất kỳ tình huống đột xuất nào, chợ này ban
đêm cũng không có bởi vì một gian hàng nổ tung bốc cháy ở trước mặt mà
chịu ảnh hưởng, vẫn nhốn nha nhốn nháo người đến người đi như cũ.
Trên người Cố Lạc bọc lông áo choàng khổng lồ, mang cái mũ của phụ nữ bản
địa, hơi cúi đầu đi theo đám người, cặp mắt phòng bị nhìn chăm chú vào
tình huống chung quanh. Cô đi tới một chỗ phế tích ít nám đen của đám
cháy trước cửa hàng, giương mắt liếc, nhanh chóng vọt đến phía sau phế
tích nơi có ánh sáng mờ mờ .
Cửa sau đã sụp xuống, Cố Lạc vạch ra mấy thanh gỗ phế thải, cúi người chui vào, đập vào mắt có thể thấy được một mảnh mơ hồ cùng bừa bãi. Uy lực nổ tung không có lớn như cô dự
tính, chỉ phá hư hết ba phần tư diện tích cửa hàng. Hỏa hoạn đã sớm dập
tắt, Cố Lạc nhìn một lát, bật đèn pin nhỏ bắt đầu tìm kiếm thi thể hai
người lúc trước. Tình hình ở nước K bây giờ một người bình thường vô
duyên vô cớ biến mất mà nói, một sinh mạng cũng không có được sự tôn
trọng nên có.
Không biết mấy người kia có trở lại xử lý hay
không, Cố Lạc cũng không có phát hiện bất đầu mối nào, không thể làm gì
khác hơn là lui theo đường cũ.
Cố Lạc là một người cẩn thận, vòng qua mấy con phố đi tới trạm xe, đến địa điểm giao hẹn cũng không thấy
bóng dáng của Trình Tiếu Nghiên. Quanh mình không có khác thường, cô
đứng dựa vào tường, vén áo choàng lên cúi đầu liếc nhìn vết máu màu đậm
trên vải cầm máu bên hông đã nhuộm ra ngoài một chút, mà xuyên qua trong khe hở mảnh vải đột nhiên xuất hiện một mảnh kim loại. Đó là mảnh vụn
lúc nổ tung không biết từ nơi nào bay tới ngay giữa hông gần bụng của
cô, phiến kim loại không lớn lại cắm vô cùng sâu, không có điều kiện
chữa trị cô không dám tùy tiện rút ra.
Mồ hôi hòa lẫn nước mưa
theo tóc đen ướt nhẹp chảy xuôi xuống, Cố Lạc mím chặt miệng môi, tay
phải nhẹ nhàng sờ mặt đồng hồ trên cổ tay trái, một mảnh tỉnh táo áp chế nặng nề đáy mắt.
Cô không biết đến tột cùng là ai ra tay, càng
không biết đối phương tổng cộng phái bao nhiêu người, chỉ biết là những
người thi hành mệnh lệnh này cũng không dễ đối phó, cô có thể chạy ra
khỏi một lần hoàn toàn là nhờ vận số.
Trạm xe chỉ có ba phòng
điện thoại, trong đó hai phòng đã hư hại, chỉ còn lại một phòng có thể
sử dụng. Cố Lạc đi tới trước phòng điện thoại này, cầm tiền xu khắp nơi
bỏ tiền vào cửa do dự một lúc chậm chạp không nhúc nhích.
Tiền bỏ vào cửa có một kí hiệu nhỏ nhỏ, là do người khắc lên, Cố Lạc nhìn chằm
chằm những chữ này tảng đá lớn trong long rơi xuống một nửa, đó là ký
hiệu Trình Tiếu Nghiên lưu lại.
Phía sau người ch
