XtGem Forum catalog
Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328790

Bình chọn: 7.00/10/879 lượt.

ờ gọi điện thoại liên tục thúc giục, Cố Lạc nhắm mắt lại, đem tiền xu tiện tay cho một

đứa bé bên cạnh xoay người rời đi.

Ánh đèn chiếu rọi, mưa tí tách lôi kéo như sợi dây từ bầu trời rơi xuống. Nhiệt độ rất thấp, Cố Lạc

không thể dừng lại, chỉ có di động thân thể mới có thể duy trì nhiệt độ.

Gần như tìm khắp tất cả địa phương Trình Tiếu Nghiên có thể ẩn thân nhưng

vẫn không có phát hiện bóng dáng của cô, Cố Lạc có thể xác định là Trình Tiếu Nghiên đã gọi được cú điện thoại kia, có lẽ vào giờ phút này,

người đàn ông kia đã đang ở trên đường tới đây.

Nếu như anh tới, cô không hy vọng anh biết mấy chuyện kia còn có thể lừa gạt bao nhiêu, lừa gạt bao lâu. . . . . .

Cố Lạc không có quá nhiều thời gian suy tư những thứ này, lượng thuốc ở

trong đồ uống không nhiều lắm, cô uống vào cũng không nhiều, nhưng thuốc này hiệu quả lại kéo dài, vẫn làm cho cô đầu choáng váng nặng trịch. Cô một tay chống thân thể, một cái tay khác đưa lên vai, bàn tay sờ được

chính là máu ấm ấm.

Đã không biết là bởi vì dược hiệu hay là bởi

vì mất máu, hay là bởi vì nhiệt độ giảm xuống, tóm lại tất cả ây giờ là

đều là tiếng vang vọng của cô.

Đang ở lúc hàng loạt hôn mê đánh

tới cô, nhà bên cạnh mở cửa ra, một bóng dáng nhỏ gầy vọt ra. Cố Lạc da

đầu căng thẳng, nhanh chóng giơ súng lên.

Đó là một thiếu niên

ước chừng 15,16 tuổi, ý cười trên mặt khi nhìn thấy súng của Cố Lạc cứng lại, đứng tại chỗ không nhúc nhích. Đi theo cậu bé ra ngoài là một

người đàn ông trung niên, gặp tình huống này nhẹ nhàng kéo thiếu niên

đến bên cạnh, dùng ngôn ngữ địa phương bô bô nói gì đó.

Cố Lạc bị trách móc nghe không hiểu, chỉ là nghe không rõ, ù tai gay gắt, cô cố

gắng giữ vững tỉnh táo. Người đàn ông trung niên nhìn thấy vết máu trên

tay của cô, sững sờ, sau đó từ trong túi áo móc ra một cái huy chương

nho nhỏ, chỉ vào huy chương lại chỉ mình, sau đó thử thăm dò đem huy

chương đưa đến trước mặt cô.

Cố Lạc hí mắt nhìn cái huy chương

kia một chút, đó là bằng chứng thầy thuốc địa phương, cô nghĩ ngợi chốc

lát mới bỏ súng xuống. Người đàn ông ý bảo thiếu niên đi vào trước chuẩn bị làm giải phẫu, sau đó muốn đi tới đỡ cô.

Cố Lạc mắt lạnh, người đàn ông không thể làm gì khác hơn là thu tay lại cho cô thời gian suy tính.

. . . . . .

. . . . . .

Trong lòng quá rõ ràng tình huống mình giờ phút này, Cố Lạc khẽ cắn răng, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Phòng giải phẫu của người thầy thuốc này dĩ nhiên không sánh bằng bệnh viện

chính quy, ngay cả chỗ khám bệnh cũng không tính là lớn, vô cùng đơn sơ, nhưng căn bản bố trí cũng đầy đủ hết. Cố Lạc nằm ở trên bàn mổ dài lên, súng bất ly thân.

Thầy thuốc cắt bỏ băng đeo cô cầm máu và quần

áo, lộ ra làn da đã bị vết máu nhuộm loang lổ, quan sát phiến kim loại

đó cùng vết thương, xoay người nhận lấy ống tiêm dài nhỏ thiếu niên đưa

tới.

"Không cần." Cố Lạc kịp thời ngăn lại.

Thầy thuốc trấn an, "Đây là chỉ là thuốc tê."

Cố Lạc không có tinh lực tốn nhiều lời, lần nữa giơ súng lên tỏ rõ thái

độ. Thầy thuốc lại không dám nhiều lời, chỉ lấy cái khăn lông cho cô.

Cô vừa đem khăn lông ngậm ở miệng, nước sát trùng trong tay thầy thuốc

liền trực tiếp đổ vào trên vết thương của cô. Cố Lạc cắn chặt hàm răng,

không nói tiếng nào.

Thầy thuốc nhìn người phụ nữ này một chút,

bất đắc dĩ mà lắc đầu. Thiếu niên kia ở một bên trợ thủ, không nhịn được nhăn mày lại, cậu không biết trong cơ thể một người phụ nữ tại sao có

thể có nghị lực khổng lồ như vậy, khi rút ra phiến kim loại, thậm chí là vì tìm kiếm mảnh vụn mà không thể không mổ rộng vết thương cô cũng

không có phát ra một chút âm thanh, chỉ có mồ hôi lạnh ra sức rơi xuống, ướt đẫm áo.

Kể cả sau khi vá lại, Cố Lạc đau đến cơ hồ chết

lặng, hai mắt từ đầu đến cuối không chịu đóng lại, đôi cánh tay kia khớp xương bởi vì quá mức dùng sức ẩn nhẫn đã hiện ra màu sắc xanh trắng.

Thời điểm người đang khổ sở, thời gian khó khăn sẽ trở nên dài dị thường.

Cố Lạc ý thức có lúc hoàn toàn mơ hồ, nhưng huấn luyện lâu dài dẫn tới

tiềm thức để cho cô duy trì trạng thái mặt ngoài thanh tỉnh.

Ù tai, hôn mê, hỗn loạn, còn có vô số cảm thụ không thể hình dung luân phiên xâm nhập cô. . . . . .

Không biết qua bao lâu, sau khi cô có phản ứng đưa tay sờ sờ thương thế của

mình chỉ đụng phải băng bó dày đặc. Trong phòng không có những người

khác, Cố Lạc lại động tay phải, súng vẫn còn ở đó.

Cô thở một hơi thật dài ngồi dậy, kéo lại quần áo bị phá hủy. Thầy thuốc đẩy cửa đi

vào, cầm bộ quần áo sạch sẽ và đồ ăn cho cô, ông không hề đi ra ngoài,

mà là đứng bên cạnh dọn dẹp dụng cụ và mấy thứ bỏ đi một chút, không

nhìn Cố Lạc.

Khẩu súng của Cố Lạc đặt ở bên cạnh nơi tay có thể

đụng đến, mặt không chút thay đổi thay quần áo, không có đụng đến bất kỳ thức ăn gì.

"Cô có thể ngủ ở chỗ này, sáng mai lại rời đi." Thầy thuốc đề nghị, "Cô cần nghỉ ngơi thật tốt."

Cô dĩ nhiên muốn, nhưng cô không có thời gian.

Lúc Cố Lạc rời đi người thiếu niên kia đang ăn khuya, mà nếu nói ăn khuya

chẳng qua cũng chỉ có một ổ bánh bao và một chén nước thôi. Cô bước chân ngừng lại một