Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328584

Bình chọn: 9.00/10/858 lượt.

chút, lộn trở lại đến trước người thiếu niên vô cùng

không khách khí một hơi uống sạch ly nước trong tay hắn, sau đó cầm lên

bánh bao bị cậu cắn qua bỏ đi, lưu lại thiếu niên vẻ mặt ngốc trệ.

. . . . . .

Thầy thuốc vén một góc màn cửa lên, mắt thấy Cố Lạc rời đi, lấy điện thoại từ trong ngăn kéo bấm một mã số:

"Cô ấy đi rồi."

. . . . . .

***

Trong lúc Cố Lạc tìm kiếm Trình Tiếu Nghiên đồng thời Thi Dạ Triêu cũng đã

bước lên đất nước K, chạy thẳng tới địa chỉ Trình Tiếu Nghiên báo cho

biết trong điện thoại.

Khi đó đã là rạng sáng, chân trời ánh nắng ban mai hơi lộ ra.

Một khắc đồng hồ sau, khắp cả vùng đất đều thức tỉnh, sắc trời màu vỏ quýt

đè ở trên tầng mây vừa dầy vừa nặng, nhưng không cách nào nhuộm vào đáy

mắt thâm trầm của Thi Dạ Triêu.

Dọc theo đường đi đều thử bấm số

điện thoại di động của Cố Lạc, đáp án lại chỉ có không cách nào tiếp

thông. Trong lòng anh treo một cây châm, theo thời gian trôi qua từng

tấc ghim vào trong lòng anh, bén nhọn, lại không có cách kháng cự.

Không ai biết, thời điểm Cố Lạc nói muốn giúp Cố Doãn đi làm chút chuyện anh cũng đã mơ hồ cảm giác nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Anh từng muốn ngăn cản, muốn đến mang Cố Lạc cùng nhau trở về, cô cự tuyệt, anh cũng liền không kiên trì, bởi vì biết không bỏ được mồi tốt là

không câu được cá lớn. Rốt cuộc là ai một mực sau lưng tìm anh gây phiền toái, thậm chí muốn mạng của anh, trực giác nói cho anh biết nếu như

bắt được một cơ hội này, anh có thể bắt được rất nhiều thứ .

Mà Cố Lạc, đúng là mồi tốt nhất của anh, là một nước cờ hiểm của anh.

Đúng như anh và Lục Kya Việt nói qua, mặc kệ giá cao luôn luôn đều là thủ đoạn của anh, cho dù đối tượng là Cố Lạc.

Ánh mặt trời chói mắt rốt cuộc trải khắp cả vùng đất nước K, đón ánh sáng,

ánh mắt của anh càng thêm khó có thể nắm bắt, phức tạp khó phân. 72

không ngừng thử gọi điện thoại di động cho Cố Lạc, không có kết quả,

lông mày chau lại lo lắng."Vẫn là không liên lạc được."

Thi Dạ

Triêu ngón trỏ gõ nhịp, cũng không có phản ứng. 72 lại đè xuống nút

send, một lát sau để xuống:"Nếu như cô ấy thật sự xảy ra chuyện. . . . . ."

"Sống hay là thi thể, tôi đều muốn." Thi Dạ Triêu nhàn nhạt trả lời, lúc nói lời này thì chỉ có đuôi mắt khẽ đóng lại.

Từng cho là sau khi Chử Dư Tịch rời đi cũng sẽ không có loại cảm giác này,

nếu sự thật là như vậy, ai có thể nói cho anh biết khi nói ra hai chữ

"Thi thể" này khỏi miệng tim của anh tại sao lại cảm thấy đột nhiên

trống rỗng? Sau đó không kiềm chế được cảm giác đau đớn không ngừng

không ngừng đánh về phía anh. . . . . .

Buổi sáng tám giờ.

Xe Thi Dạ Triêu dừng ở bên ngoài khu vực vắng vẻ nào đó, bốn người từ trên xe bước xuống, chia ra chiếm cứ bốn phương tám hướng cảnh giới. 72 từ

trong xe ra ngoài quan sát địa hình quanh mình mới đi vào bên trong,

thời điểm trở ra bên cạnh có một người phụ nữ.

72 kéo cửa sau xe ra, Trình Tiếu Nghiên ngồi vào.

Trong xe chỉ có hai người, tài xế, cùng người đàn ông ở ghế sau đeo kính đen.

Trình Tiếu Nghiên không thấy rõ ánh mắt của anh, chỉ biết là anh đang nhìn

mình, nuốt nước miếng một cái, sợ hãi hỏi: "Anh là người trong điện

thoại kia sao?"

Anh không có lập tức trả lời, quanh thân tản ra một cỗ cảm giác ngột ngạt cực kỳ mạnh.

Thi Dạ Triêu nhìn chằm chằm người phụ nữ này, sau một lát mới mở miệng."Nơi cuối cùng hai người đi chung với nhau là ở đâu?"

"Một cửa hàng gần chợ ở trạm xe, nơi đó đã. . . . . . Nổ tung."

Cô vừa nói dứt lời, Thi Dạ Triêu chợt nghiêng người trồm tới, một tay nhẹ

nắm cằm của cô, giọng nói vô cùng rõ ràng gọi cô: "Trình tiểu thư."

"A. . . . . ."

"Nếu như tìm được một cánh tay của cô ấy, liền chặt một cánh tay của cô, tìm được một chân, liền chặt một chân của cô."

Trình Tiếu Nghiên mồ hôi lạnh bắt đầu tỏa ra ngoài, người này chẳng lẽ không

phải tới cứu mình hay sao? "Nếu như. . . . . . Nếu như chúng ta không có tìm được cô ấy?"

72 khẽ nhìn lướt qua ngoài xe, mím môi. Thi Dạ Triêu trầm mặc, khoảng khắc môi mỏng hé mở.

"Vậy thì không thể làm gì khác hơn là mời Trình tiểu thư chôn theo —— người phụ nữ của tôi." Trình Tiếu Nghiên toàn thân cứng đờ, tiếp đó liền bị một đoàn khí lạnh bao phủ. Hai người nhìn nhau chẳng nói mấy giây, cô thậm chí cảm thấy một khắc tiếp theo mình

cũng sẽ bị bóp chết.

"Cô ấy. . . . . . Cô ấy sẽ không chết."

Trình Tiếu Nghiên cũng không biết tại sao, cô từ trong trầm mặc của

người đàn ông này cảm nhận được một loại cảm xúc vô cùng mãnh liệt, là

chán ghét, vô cùng chán ghét, hay là —— hận.

Anh ta là người nguy hiểm, cho dù ở thời điểm đối mặt với Cố Doãn Trình Tiếu Nghiên cũng

không có mãnh liệt cảm thấy mình là ở vào trong tình thế nguy hiểm như

vậy.

Thi Dạ Triêu không lên tiếng, rốt cuộc thu hồi khí tức bén

nhọn trên người, không có làm khó cô quá lâu, thả tay, gõ cửa sổ xe hai

cái.

Cửa xe lập tức bị kéo ra, mấy người động tác lưu loát chia

ra ngồi vào trước sau bọn họ, còn có một người đàn ông cố ý ngồi ở bên

cạnh Trình Tiếu Nghiên. Tất cả mọi người đều mặt không chút thay đổi,

không khí lạnh đến làm cho cô kh