an toàn ở mức độ cao nhất.
Bỗng dưng, trong hoảng hốt cô thấy cách đó không xa hình như có bóng người ở giữa rừng cây đung đưa.
Cố Lạc thần kinh căng thẳng, tay móc súng lục ra nhắm ngay cái hướng kia, ngón trỏ chuẩn bị bóp cò.
Khoảng khắc, bóng người kia xuất hiện lần nữa.
Cố Lạc ngắm một lát, phương hướng người nọ đi tiếp đúng là về phía bên
này, nhưng vì sao lại chỉ có một người? Đối phương cho tới bây giờ đều
thành tổ ba, năm người hành động.
. . . . . .
Một khả năng ở trong đầu cô chợt xông ra, lại bị cô nhanh chóng phủ quyết, không thể là như vậy, không thể nào là anh!
Cố Lạc nháy mắt một cái cũng không, thẳng tắp nhìn chằm chằm bên kia, cho
đến khi thân hình người nọ càng lúc càng gần, cũng càng lúc càng quen
thuộc. . . . . Ngón trỏ của cô rời khỏi cò súng, đóng hạ mắt, cảm giác
trong mắt chua xót không dứt.
Chẳng lẽ là mình hoa mắt, bởi vì
quá mức nhớ nhung sinh ra ảo giác, hoặc là bởi vì vết thương nhiễm trùng chuyển xấu sinh ra ảo giác, thậm chí là tinh thần khẩn trương thái quá
sinh ra ảo giác. . . . . .
Cô nhảy xuống khỏi cây đại thụ trốn,
thu hồi súng, lấy ra chủy thủ kẹp vào ngón giữa, vểnh tai nghe người nọ
càng ngày càng đến gần dùng cái âm thanh này phán đoán cự ly.
Không ai biết người nọ mỗi lần đến gần một bước, tim của cô đập cũng nhanh một tiết tấu.
Một bước, gần một bước nữa, gần một bước nữa.
Cố Lạc nín thở, xoay người, giơ tay, thả cổ tay, chủy thủ bay ra, không sai chút nào thẳng tắp cắm vào thân cây.
Thân cây cách mặt của Thi Dạ Triêu chỉ có mấy centimet.
Lúc chủy thủ vẫn còn khẽ rung động Thi Dạ Triêu đã giơ súng, nếu không phải thấy rõ đối phương là ai, viên kia đạn chắc chắn sẽ bắn ra.
Cố
Lạc nhìn thấy động tác anh rút súng, ngay cả tránh cũng không tránh, hai mắt không hề chớp nhìn anh chằm chằm, không nói một lời.
Thi Dạ Triêu dừng một khắc, thu hồi súng, môi mỏng mím chặt, bởi vì khắc chế nội tâm kéo căng, tầm mắt không rời mắt của cô.
Gần như là ở cùng thời khắc đó, hai người nhấc chân đi về phía đối phương, không vui, không chậm, không nhanh, không từ từ.
Gần như là ăn ý, ở thời điểm cô nhào vào trong ngực anh, cánh tay Thi Dạ
Triêu vòng chắc hông của cô, kéo cô gần lại. Hai người ôm chặt lấy nhau, không có ngôn ngữ, chỉ dùng phương thức trực tiếp nhất xác nhận phần
cảm tình trong lòng kia.
Có lẽ,
Không xa rời nhau một lần, chúng ta vĩnh viễn đều sẽ không biết mình có bao nhiêu nhớ nhung đối phương.
Không xa rời nhau một lần, chúng ta vĩnh viễn đều sẽ không biết mình có bao nhiêu cần đối phương.
Ngay cả tư thế ôm nhau cũng là thân thể phù hợp như vậy.
Cũng có lẽ, không xa rời nhau một lần, chúng ta vĩnh viễn đều sẽ không biết
mình có bao nhiêu sợ mất đi đối phương, đó là loại mất đi thì sẽ không
tìm về được mất đi.
Một cái ôm này, rót vào tâm Cố Lạc năng lượng khổng lồ, nhưng cũng làm cho cô giống như bị vét sạch hoàn toàn không có hơi sức.
Thi Dạ Triêu tiếp được thân thể của cô, ôm ngang đến dưới tàng cây, từ túi
đeo sau lưng lấy nước đưa tới thấm ướt đôi môi khô khốc của cô."Bị
thương ở chỗ nào, " nhiệt độ khác thường từ cô vừa mới bắt đầu liền
chứng tỏ trong người cô có thương tích .
Cố Lạc vén lên áo ngoài, Thi Dạ Triêu lấy ra công cụ cấp cứu cắt bỏ bang đeo nhuốm máu, tình
huống vết thương làm cho anh khẽ động hạ mi, có chút thịt đã thối rữa,
nhất định phải bỏ đi, nếu không đối với cô càng thêm bất lợi. Thi Dạ
Triêu mở tầng bên trong túi cấp cứu. Cố Lạc liếc nhìn, cười nói, "Chuẩn
bị đầy đủ hết như vậy, chưa từng nghĩ có lẽ anh căn bản không tìm được
em sao?"
Thi Dạ Triêu giống như không nghe thấy, lấy ra một ống chích dài nhỏ, Cố Lạc đưa tay ngăn lại: "Không cần thuốc tê."
"Em không chịu nổi." Thi Dạ Triêu trầm giọng.
Cố Lạc lắc đầu, "Em không sợ đau, lúc trước thời điểm khâu lại nếu dùng thuốc tê, anh hiện tại thật sự không tìm được em."
Thi Dạ Triêu thân thể cứng lại nửa khắc, thu hồi ống chích. Cố Lạc nửa dựa
vào trong ngực anh, cằm đệm lên vai anh, cảnh giác sau lung của anh."Bắt đầu đi." Sau đó cầm lấy một đoạn nhánh cây lấy răng cắn chặt.
Thi Dạ Triêu không có do dự nữa, cắt bỏ chỉ vá lại, móc vết thương. Cố Lạc
thân thể căng thẳng, cổ họng không một tiếng. Vết thương đã có chút khép lại lần nữa bị tạo ra, cây kéo sắc bén duỗi với đi vào lật khuấy thối
thịt rữa, cắt đứt, gắp ra, một lần nữa lật khuấy.
Thi Dạ Triêu
một tay ôm thân thể cô đau đến phát run, vẻ mặt không thay đổi tiếp tục
động tác trên tay, hết sức chuyên chú. Toàn bộ bén nhọn đau nhức hành hạ Cố Lạc, răng nghiến lại kẽo kẹt vang dội, mồ hôi lạnh bổ nhào rơi
xuông, thấm ướt tóc của cô, áo của anh.
Lại một trận cảm giác đau kịch liệt không thể hình dung đánh tới, cơ thể cô mãnh liệt co quắp hạ
xuống, lời kêu đau đến bên miệng lại cứng rắn bị dừng, nhánh cây hết.
Thi Dạ Triêu giữ chặt cái ót của cô ấn cô trở về: "Cắn anh."
Cố Lạc bất chấp tất cả, há miệng hung hăng cắn đầu vai anh.
Sau đó, ý thức từ từ nặng trĩu, đau đớn bất tri bất giác giảm bớt —— phải
nói tất cả cảm giác cũng trở nên mơ hồ không rõ. Thi Dạ Triêu vá lại cho cô lần