XtGem Forum catalog
Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328332

Bình chọn: 7.5.00/10/833 lượt.

ng phải đứa bé của Cố Lạc và Eric, càng không phải là Cố Lạc sở sinh.

Người phụ nữ của anh, không có sinh đứa bé cho bất kỳ người đàn ông nào!

"Em lại có thể lừa anh bao nhiêu lâu nay!" Anh trừng tròng mắt, cắn răng nghiến lợi.

Cố Lạc không dám tin: "Đừng nói với em anh không nghĩ tới!"

Đang lúc bọn họ giằng co thì ánh mắt chợt lóe nghe được một tiếng máy móc rất nhỏ: có người!

Động tác Thi Dạ Triêu rõ ràng nhanh hơn nửa giây so với Cố Lạc, kéo cô ngã về phía sau lẩn vào rừng cây.

Ở thời điểm Cố Lạc ngã nhào trong nháy mắt đưa tay lấy ra chủy thủ bên

hông ném đi, trúng mục tiêu tập kích ở đối diện phía sau bụi cây.

Hai người lấy bụi cây cao cỡ nửa người và đại thụ làm che chở tránh khỏi

rừng súng mưa đạn, hỏa lực đối phương quá mạnh, không cách nào để đánh

chính diện. Thật may là Thi Dạ Triêu vốn có chuẩn bị mà đến, ý bảo Cố

Lạc nên rời đi trước.

Cố Lạc vẫn còn đang do dự, Thi Dạ Triêu lại cúi đầu hôn cô: "Đi."

Cô vừa muốn phản bác, lòng bàn tay của anh liền bao trùm lên trên bụng

bằng phẳng của cô, chỉ là một cái động tác, ngăn chặn tất cả lời nói kế

tiếp của cô."Dọc theo con suối nhỏ này là có thể đi ra ngoài, nghĩ biện

pháp liên lạc với 72, tín hiệu nơi này đã bị che giấu toàn bộ."

"Vậy còn anh?"

"Anh phải xem xem người đứng sau màn này."

Đây cũng chính là mục đích cô tự nguyện sa lưới, Cố Lạc khẽ cắn răng, nhận

lấy súng đạn trang bị tốt anh đưa tới, tay bao trùm ở trên mu bàn tay

anh, nhẹ nhàng mà nắm chặt."Em chờ anh."

Có Thi Dạ Triêu che chở, Cố Lạc rút lui rất thuận lợi. Cô càng không ngừng chạy, đem tất cả nhét vào sau lưng, nhưng phần bụng lien quan bị thương quá đau, cô ẩn thân ở sau một tảng đá lớn nghỉ ngơi ngắn ngủi và hồi phục.

Hai con sóc con từ trên cây bò xuống, ôm một quả thong nhọn đến trước mặt cô.

Cố Lạc điều chỉnh hô hấp, nhìn hai con vật nhỏ này ngẩn người. Tay cô che ở bụng nhỏ, tiếng súng tiếng nổ mạnh mơ hồ truyền đến, quấy nhiễu tất cả

cảm xúc của cô. Trong đầu giờ phút này đều là lời nói của Dr. J. . . . . . Nhưng nếu trong bụng thật sự có một tiểu sinh mệnh, cô bây giờ không

có dũng khí mạo hiểm lưu nó lại, huống chi có thể thuận lợi sinh nó hay

không vẫn là ẩn số.

Một đứa bé thuộc về hai người cô và Thi Dạ Triêu, là chuyệncoo kỳ vọng nhất cũng sợ nhất.

Không cách nào tưởng tượng được sau khi cô rời đi Thi Dạ Triêu sẽ đối mặt với đứa bé của anh như thế nào, càng không cách nào tưởng tượng tương lai

nếu đứa bé cũng có số mạng giống như vậy thì sẽ như thế nào.

Cố Lạc đần độn lấy điện thoại ra, máy móc muốn gọi điện thoai cho Dr. J, lại đang thông liền bỏ.

Nơi này không có tín hiệu. . . . . .

Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, gắt gao cắn môi, liều mạng đem tất cả không

đành lòng áp chế xuống đáy lòng, hít sâu một hơi, đứng dậy, sải bước

dài, buộc chặt đai lưng cùng băng chân, xoay người trở về đường cũ.

Cô không thể rời khỏi Thi Dạ Triêu, ít nhất hiện tại không thể rời đi.

Bây giờ tiểu sinh mệnh là thứ duy nhất tồn tại giữa bọn họ, cô phải tận hết sức để cho bọn họ có thể ở cùng nhau nhiều hơn một chút.

Dùng bất kỳ phương thức nào, lấy bất kỳ giá nào.

Từ trước đến nay có

thể an toàn rút lui để yểm trợ người khác ít lại càng ít, hơn nữa dưới

tình huống địch nhiều ta ít thực lực khác xa.

Thi Dạ Triêu mặc dù đã chuẩn bị xong sẽ bị bắt, nhưng vẫn hết khả năng trì hoãn đối phương

cho Cố Lạc tranh thủ thời gian. Theo như lời Cố Lạc những người này xác

thực khó đối phó, đối phương tính bắt sống xuống tay có vẻ chiếu cố,

trong lúc vô hình tạo nhiều thời gian hơn, nhưng cũng từ từ tiêu hao hết đạn dược của Thi Dạ Triêu.

Cuối cùng một băng đạn bắn hết, đối phương từ từ thu nhỏ dần vòng vây hướng đến gần.

Người đàn ông cầm đầu mặc dù không cao, vừa đen lại vừa cường tráng, hắn cầm

theo súng đứng ở nơi đó quan sát lên lên xuống xuống Thi Dạ Triêu, mà

trên mũ hắn in một cái tên, Bố Khắc. Thủ hạ ở bên cạnh lục soát một vòng không có tìm được Cố Lạc, người đàn ông trong miệng nhai kẹo cao su

hỏi, "Người phụ nữ kia đi đâu rồi, "

Thi Dạ Triêu vẻ mặt lạnh lùng, cũng không lên tiếng, không biến sắc quan sát chung quanh tám người võ trang đầy đủ này.

Anh vẫn cao ngạo như thế, người đàn ông tự nhiên cực kỳ khó chịu, tiến lên

vài bước, nòng súng nâng cao cằm của anh, lập tức có người ở phía sau

ghìm chặt cổ của anh dùng chủy thủ chống đỡ động mạch cổ của anh. Người

nọ hơi dùng chút sức, da bị vạch ngang, máu tươi chảy ra.

Người

đàn ông không có thấy chút ý tứ sợ hãi nào ở trong mắt của anh,

cười."Tôi tên là Bố Khắc, tôi biết rõ anh, nói thật tôi cũng không muốn

động người nhà họ Thi, nhưng đối phương đưa ra giá thật quá mê người,

hơn nữa ——" nói tới chỗ này, nụ cười trên mặt hắn có chút kinh

khủng."Mười hai anh em chúng tôi, hiện tại chỉ còn lại có tám, cái này

cũng là nhờ anh và người phụ nữ của anh ban tặng."

Lời vừa ra

khỏi miệng, không khí chợt trở nên khẩn trương, hơi thở chém giết tùy ý

lẻn vào, thái độ của mấy người đàn ông tàn khốc rét lạnh.

Cổ lần

nữa truyền đến cảm giác đau bén nhọn, tròng mắt Thi Dạ Triêu liếc hắn,

rốt cuộc ở gi