Pair of Vintage Old School Fru
Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328515

Bình chọn: 9.5.00/10/851 lượt.

em."

Đến phiên Cố Lạc cười lạnh: "Anh mà rõ ràng hơn so với em, ít nhất anh em

đối với em không có giống anh đối với Eric xuống tay ác như vậy."

Thi Dạ Triêu cất xong cái ly, "Không sai, em đối với anh em cũng không có giống như Eric đối với anh xuống tay ngoan độc."

Cố Lạc mơ hồ cảm thấy câu nói này của Thi Dạ Triêu có hàm ý khác, vẻ mặt

trở nên nặng nề. Thi Dạ Triêu thật sự cũng không giấu giếm, "Eric là

mang hận, không chọn thủ đoạn không chỉ mình anh, đừng tưởng rằng sau

khi nó rời khỏi Thi gia liền hoàn toàn tẩy trắng rồi, nó cũng không có

bao nhiêu cái em cho là sạch sẽ."

"Không thể nào!" Thi Dạ Triêu

gần như là phơi bày cô ra ngoài ánh sáng, chuyện này cũng có lien quan

đến Thi Dạ Diễm, Cố Lạc dĩ nhiên không tin tưởng.

Thi Dạ Triêu

lau khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, mỉa mai nói: "Xem ra tin tưởng của em đối với anh còn chưa bằng nó, đợi rời khỏi nơi này, anh nên để cho em tận

mắt xem người đàn ông em yêu kia đến tột cùng coi em là cái gì?"

Cố Lạc hồi lâu không lên tiếng, kinh ngạc nhìn chăm chú vào người đàn ông

này, ánh mắt phức tạp."Tin tưởng của anh đối với em, có mấy phần? Anh

xem em thành cái gì?"

Nếu trên tay có chứng cớ Thi Dạ Diễm cùng

Cố Doãn cấu kết, lấy thông minh của Thi Dạ Triêu sẽ không để cho cô lâm

vào tình cảnh hiện tại, anh cái gì cũng biết, cái gì cũng ngờ tới, nhưng cũng thật sự xảy ra.

Vốn cho rằng mình là mồi, nhưng bây giờ phát hiện người đàn ông này cũng đem mình làm thành miếng mồi lớn nhất.

Cô xác định một khắc khi anh tìm được cô kia, cái đó ôm đủ để chứng minh

tất cả, nhưng ở trước mặt hiện thực, giữa bọn họ hình như rất khó giữ

vững quan hệ đơn thuần.

Tình cảm của Thi Dạ Triêu đối với cô, rốt cuộc là như thế nào. . . . . .

Thi Dạ Triêu không có cho cô đáp án, nên trả lời như thế nào anh cũng tự

hỏi ở trong lòng, tự hỏi tại cái ôm đó trước kia tất cả của Cố Lạc anh

đều có thể nắm trong tay, lại vì sao khi cô đơn độc tim của anh liền vì

vậy rối loạn.

Một khắc kia có rất nhiều thứ anh quen thuộc, đã

lâu không gặp, cảm xúc xa lạ tự nhiên mà phát, mỗi một loại đều là kịch

liệt như vậy, đều ở đây nói cho anh biết tầm quan trọng của người phụ nữ này với anh.

Lúc Cố Lạc đau đến mất đi ý thức, nhìn khuôn mặt

quật cường đến khiến người đau lòng của anh, đáy lòng vẫn như cũ dâng

lên tình cảm khổng lồ.

Anh đang quan tâm cô, hơn nữa quan tâm đối với cô đã đến mức không cách nào điều khiển tự động, cơ hồ muốn chiếm

đoạt tâm trí của anh, anh thậm chí không biết làm sao.

Không biết làm sao như vậy anh từng trải qua, anh biết đó là cái gì, chỉ là nó tới quá mãnh liệt, mãnh liệt làm cho anh trong lúc nhất thời dừng bước

không dám lên trước.

Cái đó là. . . . . . Yêu sao?

Nhưng nếu đúng, như vậy là có phải anh lại làm ra chuyện tổn thương cô hay không?

Cô một thân vết thương chồng chất khiến Thi Dạ Triêu không cách nào nhìn thẳng, anh đã làm chuyện tổn thương tới cô.

Thi Dạ Triêu mở to mắt, không nhìn ánh mắt trần trụi của cô nữa, không phải trốn tránh, mà là luống cuống.

Cố Lạc vào lúc anh xoay người ánh mắt vô cùng ảm đạm, hai người theo đuổi

tâm tư của mình một trước một sau dọc theo dòng suốt hướng hạ du đi tới. Thi Dạ Triêu ở trước mặt mở đường, Cố Lạc phụ trách cảnh giới phía sau.

Bóng lưng của anh một mực sáng ngời ở trước mắt cô, hồi tưởng những lời đó,

Cố Lạc tâm loạn không dứt, tâm càng loạn càng thấy khó chịu, một cỗ khí ở trong dạ dày dấy lên, càng ngày càng không thoải mái, càng ngày càng

ghê tởm.

Thi Dạ Triêu quay đầu lại nhìn thấy Cố Lạc dựa vào cây

đang nôn mửa, đưa nước cùng khăn vải qua. Cố Lạc chỉ tiếp nước súc

miệng, tay vuốt ngực thở gấp.

"Ăn cái gì không an toàn sao?"

Thi Dạ Triêu hỏi, gặp phải Cố Lạc xem thường."Ăn cái gì trong lòng em có tính toán."

Một ý niệm chợt thoáng qua trong đầu Thi Dạ Triêu, "Kỳ sinh lý của em có phải là từ lâu chưa tới hay không?"

Cố Lạc sững sờ, trong lòng tính toán một chút, sau đó. . . . . . Từ từ đổi sắc mặt, không trách được gần đây phản ứng nhạy cảm như vậy, kỳ quái

thế kia, thế nhưng ——

Thi Dạ Triêu cũng thay đổi sắc mặt theo: "Em mang thai bản thân mình còn không biết?"

Cố Lạc ảo não: "Em làm sao biết! Em lại chưa từng mang thai!"

. . . . . .

. . . . . .

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Thi Dạ Triêu càng trở nên âm trầm."Em nói cái gì?"

Cố Lạc tâm cả kinh, nguy rồi. . . . . .

Cô muốn làm đà điểu, Thi Dạ Triêu làm sao dễ dàng thả cô như vậy, một tay

nắm ở cằm của cô ép hỏi."Nói, lại, một, lần, nữa! Em chưa từng mang thai đứa bé? Lục Kya Việt là của ai? Không phải của em và Eric hay sao?"

Cố Lạc quả thật muốn cắn chết anh, hung hăng đẩy tay của anh ra, "Thi Dạ

Triêu! Anh có phải đầu óc bị nước vào hay không? Tại sao có thể là em

cùng Eric? Kya Kya thích tiểu Trà Diệp anh cũng không phải không biết!

Nếu là con Eric, em có thể để mặc cho nó có tình cảm với tiểu Trà Diệp?

Anh cái người này đầu óc thật là ——"

Đến phiên Thi Dạ Triêu sững

sờ, đại não có mấy giây là trống không, nháy mắt mấy lần: anh làm sao

lại quên một chuyện rõ ràng như vậy. . . . . .

Cho nên, Lục Kya Việt khô