ô cùng tiếc mạng. Bởi vì chỉ có thể sống mới có thể biến dục
vọng thành hiện thực, mới có thể hoàn thành dã tâm của anh. Lúc tuổi bọn họ chưa lớn, Thi Dạ Triêu từng nói một câu với anh ta: "Anh không biết
cái gì là anh em, chỉ biết là người thắng làm vua."
Thi Dạ Triêu
làm tất cả chỉ là vì bốn chữ "Người thắng làm vua" này. Cho dù là đối
mặt với đối thủ cạnh tranh hay là anh ta. Anh ta không muốn nhắc lại Chử Dư Tịch, nhưng từ lúc đó anh ta bắt đầu dao động. Nếu Thi Dạ Triêu và
Cố Lạc ở bên nhau là có mục đích thì đến bây giờ, phải chăng cái giá
phải trả cho mục đích đó quá lớn?
Về việc này, Thi Dạ Diễm muốn tới nhà họ Cố hỏi cho rõ ràng nhưng Cố Doãn lại tìm tới anh ta trước.
Cố Doãn rất ít khi chủ động hẹn anh ta. Hai nhà trở mặt, vốn tưởng rằng sẽ chạm mặt nhau một lần lành ít dữ nhiều nhưng thái độ của Cố Doãn lại
khiến người ta đoán không ra. Thi Dạ Diễm không nhìn thấy quá nhiều cảm
xúc từ trên mặt anh ta, chỉ chủ yếu nói chuyện xưa, cũng không nhắc
nhiều về Cố Lạc. Cuối cùng mới vòng trở lại điểm quan trọng. Rốt cuộc
ánh mắt Cố Doãn từ từ thay đổi. Thi Dạ Diễm biết rốt cuộc anh ta quyết
định nói ra mục đích chuyến này.
"Chắc chắn anh không biết lần đầu tiên tôi biết anh từ chỗ Cố Lạc trong tình huống nào." Cố Doãn nói.
Thi Dạ Diễm cũng không thấy lạ, chỉ cảm thấy trong ánh mắt nhìn mình lúc
này của Cố Doãn có mang theo chút khó hiểu. "Anh có tin tức của Cố Lạc
không?"
Cố Doãn nhắm mắt, day day đầu đang âm ỉ đau. "Nếu có thì tôi ngồi đây nói chuyện với anh làm gì?"
Thi Dạ Diễm không nói, chớp mắt rồi nhìn thẳng vào mắt anh ta. Cố Doãn đứng dậy, đi tới trước cửa sổ để tránh ánh mắt của anh ta, một lúc lâu sau
mới nặng nề nói: "Eric, tôi biết anh muốn gì."
Thi Dạ Diễm nhíu mày chờ anh ta nói tiếp. Cố Doãn đốt thuốc: "Nếu anh muốn, tôi có thể giúp. Anh hiểu ý của tôi."
Chỉ trong nháy mắt đó, bỗng có rất nhiều thứ hiện lên trong đầu Thi Dạ
Diễm. Nhưng nó chỉ lướt qua chứ không để anh nắm rõ đó là thứ gì. "Tôi
nghĩ anh đang ở cạnh Evan."
"Tôi chỉ có một em gái là Cố Lạc." Cố Doãn cắn điếu thuốc, thong thả nói: "Vả lại cô ấy không chỉ là em của tôi."
Dường như những lời này đã là đáp án như Thi Dạ Diễm cũng không cho rằng là
như thế. Anh cười mỉa mai: "Rốt cuộc là Evan đắc tội ai, cũng là anh đắc tội ai? Nếu anh nghĩ vậy thật thì có lẽ Cố Lạc sẽ không xảy ra
chuyện."
Không sai. Thi Dạ Diễm chưa bao giờ nghĩ lời Cố Doãn là
thật. Giống như mối quan hệ giữa Cố Doãn và Thi Dạ Triêu chẳng qua chỉ
là thành lập trên cơ sở đôi bên cùng có lợi chứ không phải là bạn bè như họ nói.
Người như bọn họ rất ít tin ai đó thật sự. Bọn họ chỉ
tin vào mình, mục đích cuối cùng chẳng qua là quyền thế và lợi ích. Thi
Dạ Triêu như thế, Cố Doãn càng hơn thế.
Trước khi đi, Cố Doãn để lại một câu: "Eric, mong anh đừng quên tất cả mọi thứ bây giờ của anh là ai cho."
Những lời này không chỉ nói tới một người. Hai anh em dùng ánh mắt giằng co nhau. Ánh mắt Thi Dạ Diễm đầy oán hận ác
độc như muốn khoét anh ra. Mặt Thi Dạ Triêu cũng buộc chặt. A đứng bên
cạnh lén nhìn một màn này, không khỏi nhớ lại xem lần cuối cùng hai
người đàn ông này ra tay là bao nhiêu năm trước kia rồi.
Thời
gian A ở bên Thi Dạ Triêu không ngắn nên nhìn ra được có rất nhiều lần
Thi Dạ Triêu hạ thủ lưu tình với Thi Dạ Diễm. Cho dù xuất phát từ nguyên nhân gì thì anh không đuổi tận giết tuyệt thật sự. Nhưng rốt cuộc, rốt
cuộc cho tới ngày hôm nay, vì Cố Lạc mà anh động sát tâm.
"Chú Tưởng." Thi Dạ Triêu bỗng nói, "Lúc các chú đuổi tới thì bọn họ đang làm gì?"
Người được gọi là chú Tưởng là người đàn ông đã làm việc nhiều năm
bên cạnh Thi Thác Thần. Mặt ông lúng túng, dừng một chút mới nói: "Đang
nói chuyện của Cố tiểu thư và cậu."
Ông kể lại những gì mình nghe được khi đứng ngoài cửa. Thi Dạ Triêu cảm thấy huyệt thái dương của
mình vừa căng vừa đang nảy thình thịch.
"Chuyện Hổ Sa này tôi chỉ nói cho cậu. Sau khi Bách Vĩ xuất hiện ở Mexico tôi đã điều tra thì
thấy đã 'ngoài ý muốn' mà chết; đêm có người đặt bom trên xe tôi, tôi
tin không phải tự tay cậu làm nhưng không có nghĩa là không có người làm thay cậu. Gian lận trên camera giám sát ở bãi đỗ xe không có nghĩa là
tôi không tra ra được đêm đó Tiểu Thủy cũng có mặt! Người mà mấy tháng
trước A gặp đầu tiên khi về Canada là cậu chứ không phải tôi. Cậu và cô
ta len lút liên lạc bao nhiêu lần tôi không rõ nhưng cô ta đi Miami
không chỉ một lần! Mỗi một lần trước và sau khi cô ta xuất hiện ở nước M thì vừa vặn cậu cũng ở đó! Vừa nãy...vừa nãy, được!"
Thi Dạ
Triêu lấy mấy tấm ảnh làm bằng chứng trong tay 72 ném lên người Thi Dạ
Diễm: "Cho dù tạm thời không nhắc tới mấy thứ này thì tôi tận mắt nhìn
thấy A và Roy ở cùng nhau. Chẳng phải Roy là người của cậu sao? Cậu ta
là người cùng rời khỏi nhà họ Thi với cậu lúc trước! Khả năng người có
thể theo cậu vào lúc cậu nghèo túng nhất bán đứng cậu là bao nhiêu? Còn
có rất nhiều chuyện nhằm vào tôi mà tôi không muốn nói ra. Tôi đoán được động cơ cậu định đối phó tôi. Tôi chỉ muốn biết một việc, Eric." Anh
bước lên