gọi cô cũng không nghe.
Người phụ nữ này, tính tình đủ lớn. Ngải Tư bất đắc dĩ theo sau cô. 72 vung
tay ra sau, vẻ mặt như chạm phải thứ gì đó không sạch sẽ. "Tôi nói ròi,
không có dư thời gian cho anh."
Ngải Tư rất bi thương, nhún nhún vai: Ok, đưa tôi đi gặp Thi Dạ Triêu."
...
Toronto
Lần đầu tiên Ngải Tư vào nhà lớn của nhà họ Thi, cũng là lần đầu tiên gặp Thi Dạ Triêu sau khi sự kiện kia xảy ra.
Trước cửa sổ sát đất là một ma - mơ - canh mặc một bộ áo cưới trắng tinh.
Ngải Tư cũng biết đó là để chuẩn bị cho ai, trong lòng buồn bã. Anh giờ
một lát mới thấy Thi Dạ Triêu xuất hiện, rõ ràngd✯đ✯L✯q✯đrằng anh ta
không kiên nhẫn hơn 72 chút nào, đi thẳng vào vấn đề bằng một chữ:
"Nói."
Ngải Tư cũng không nói lời vô ích, "Tin tức không rõ, manh mối có hạn, bối cảnh của người này không hề nhỏ."
Khuôn mặt tuấn tú của Thi Dạ Triêu tái đi, "Từ Ngao bảo anh mang vài câu vô nghĩa thế cho tôi à?"
Ngải Tư như không nghe thấy lời mỉa ai của anh, ghi lại từng manh mối trong
đầu cho anh. "Tư liệu nắm được trước mắt vẫn là một người đại diện anh
ta."
Thi Dạ Triêu nhanh chóng đọc lướt qua, nghe vậy thì giương mắt: "Ai?"
"Một người phụ nữ." Ngải Tư nói tới đây thì biết không cần phải nhiều lời nữa.
72 nhíu mi. Thực ra mục tiêu người này muốn nhằm vào không phải chỉ là Cố
Lạc hoặc Thi Dạ Triêu mà là hai người bọn họ. Là au mà ra tay độc ác với Cố Lạc như thế? Là ai hận Thi Dạ Triêu như vậy?
Phụ nữ...
Theo vẻ mặt của Thi Dạ Triêu thì bọn họ cùng nghĩ tới một người.
Ngải Tư cũng là người có năng lực đoán ý qua lời nói và sắc mặt, cười: "Có người rồi?"
72 lấy ra một bộ album và manh mối, mở ra từng cái một. Người tình của Hổ
Sa chết, có người lén đặt bom trong xe Thi Dạ Triêu, suýt nữa gây thành
thảm kịch v.vv...Từng sự kiện xâu chuỗi với nhau.
Ngải Tư cầm lấy mấy tấm hình trong số đó, dừng trên tấm cuối cùng. 72 hỏi: "Sao?"
"Tôi từng gặp người này." Anh chỉ người đàn ông quay mặt lại trên tấm hình.
"Gặp ở đâu?"
Ngải Tư trầm ngâm nhớ lại, cuối cùng cho ra một đáp án: "Vài năm trước, tôi
theo Cố Lạc đi Miami, từng gặp người này bên cạnh người nào đó. Sở dĩ
nhớ rõ như thế là bởi vì một con mắt của anh ta là giả."
Miami! Lòng 72 căng thẳng, quay sang nhìn về phía Thi Dạ Triêu vẫn luôn không nói một lời. "Gặp người này bên cạnh ai?"
Ngải Tư cố ý dừng một chút, đưa ra một câu trả lời rất chắc chắn:
"Eric."
...
Quả nhiên.
72 cụt hứng ngồi trên ghế, Thi Dạ Triêu từ từ hạ mi mắt, để lại một phòng yên tĩnh đầy áp lực.
Một bóng người đứng thẳng trước cửa, Ngải Tư cách một cái bàn đều
cảm nhận được gió bão lạnh thấu xương càng ngày càng lớn, chỉ có hơn chứ không kém lần gặp mặt giương cung bạt kiếm ở nước K ba tháng trước.
Ngực Thi Thác Thần bởi vì quá kiềm chế mà phập phồng, rồi sau đó lấy điện
thoại trong ngực ra, chờ bên kia được nối máy thì nghiến răng nghiến lợi hạ lệnh:
"Đưa Eric về đây, không quan tâm là dùng cách nào!" Người đàn ông bị Ace chỉ đích danh trên tấm ảnh đúng là người ở cạnh A kia mà Thi Dạ Triêu và 72 gặp ở sân bay lần đó.
Mà A, cũng là người phụ nữ mà Ace nhắc tới.
Trên ảnh, tư thế cúi đầu kề tai của hai người khiến Thi Thác Thần sôi gan.
Lời Ace như một quả bom khiến hai ngài Thi trầm mặc tới mức không khí ở
đây khiến người ta nghẹt thở.
72 dẫn Ace ra khỏi phòng, còn ngoài dự kiến mà tiễn anh một đoạn. Dọc đường, Ace đều suy nghĩ về đầu mối
mới này, xem có cần phải báo cáo một chút với Từ Ngao không. Bọn họ cần
đổi cách suy nghĩ lại.
Xe từ từ dừng lại, Ace vẫn đang
đắm chìm trong suy nghĩ nên chưa phát hiện. 72 nắm vô - lăng, trầm ngâm
một lát rồi nhìn anh bằng ánh mắt sáng như đuốc. "Anh nói có thật
không?"
Ace hoàn hồn: "Câu nào?"
"Anh vừa nói lời đó trước mặt ngài Thi, có nghĩ tới sẽ có hậu quả gì không?"
"Đây không phải chuyện tôi cần quan tâm. Nhiệm vụ của tôi là tìm Cố Lạc về." Giọng Ace lạnh nhạt hơn giọng trầm trọng của cô. "Anh em bọn họ trong
lúc đó thế nào không liên quan. Tôi chỉ nói thật."
72 quay sang nhìn anh, "Anh ở Athena bao lâu rồi? Còn người thân không?"
Ace cười híp mắt, đồng tử màu lam trong vắt. "Nói cho tôi biết tên cô thì
tôi sẽ nói chuyện về tôi mà cô muốn biết. Rất công bằng nhỉ?"
72
làm như không nghe thấy lời của anh, đuổi thẳng anh xuống xe. Ace quấn
lấy cửa xe phía bên cô, hơi khom người, hỏi cô: "Cô sẽ làm gì vị Trình
tiểu thư kia? Sẽ không để lại để làm ấm giường cho Thi Dạ Triêu chứ?"
Anh đã chuẩn bị bị 72 kinh bỉ hoặc không thèm đếm xỉa nhưng lại không ngờ
rằng 72 lại thừa nhận lời ah: "Đúng vậy. Anh trở về thì nói cho Cố Doãn
là được rồi."
Ace bày ra vẻ mặt khó coi, nhìn xe cô đi xa, xoa
cằm theo thói quen: Cô nàng này không thích mặc đồ lót, không biết cảm
giác khi sờ lên thế nào?
***
Thi Dạ Triêu trở lại Vancouver thì đã là buổi tối. Lục Già Việt đang ăn khuya, càng muốn anh qua ăn cùng.
"Chú có rảnh không?" Lục Già Việt nuốt một đũa mì xào: "Nhan Hạ đang tìm chú."
Trên cổ tay cậu quấn băng, Thi Dạ Triêu cúi người xuống hỏi: "Tay sao vậy?"
Mặt Lục Già Việt lập tức ảo não: "Luyện quyền bị thương." Như