lưng, Cố Lạc kinh ngạc che mồm, một hồi lâu mới
phát ra được âm thanh.
Cô vươn tay, cũng không dám chạm vào, chỉ
sợ chiếc áo cưới này là ảo giác của cô, vừa đụng liền tan. Cố Lạc không
dam nhìn nhiều, xoay người nhào vào ngực anh, không kìm nén được kích
động: “Thật hận vì sao không tổ chức đám cưới ngay ngày mai.”
“Không thể chờ được nữa sao?” Thi Dạ Triêu nhẹ nhàng nắm vai cô, nhưng là câu hỏi không mang chút cảm xúc nào.
Cố Lạc đằm chìm trong vui sướng cũng không phát hiện, kéo đầu của anh lại
hôn, mà Thi Dạ Triêu cũng không kéo dài nụ hôn, ôm cô đi đến trước áo
cưới: “Có muốn mặc thử không?”
Không để cô cự tuyệt, Thi Dạ Triêu không nhờ ai, mà tự tay vì cô mặc vào,sau khi cài xong cúc áo sau lưng, anh vén tóc Cố Lạc lên đeo lên tấm mạng che mặt, sau đó nhìn cô qua cặp kính.
Song tấm mạng che mặt che nửa mặt cô, khiến cô không nhìn rõ ánh mắt lúc này của anh.
Cố Lạc nâng váy lên đi mấy bước đến chiếc gương, hốc mắt có chút chua xót, cô không trang điểm, cảm giác giờ phút này mình không xứng với chiếc áo cưới.
Cô mừng rỡ quay người lại, chợt phát hiện so với sự kích động của cô, người đàn ông này có vẻ tỉnh táo khác thường.
Thi Dạ Triêu đến gần cô, cầm tay cô cúi người ưu nhã hôn một cái lên mu bàn tay.
Anh cũng không lập tức đứng dậy, vẫn duy trì tư thế hôn cô, thành kính mà trân trọng, nguyện đem thời gian dừng lại.
Rốt cục, Thi Dạ Triêu ngẩng đầu, vén mạng che mặt của cô lên, khẽ chạm mi tâm của cô, sau đó quý trọng gấp đôi nhấc cằm cô lên.
“Cố Lạc.”
“……..”
Anh nhìn thật sâu vào đáy mắt cô, môi mỏng hơi động, giống như lời nói ân
ái dịu dàng tột cùng: “Từ bây giờ, không có sự cho phép, không được rời
nơi này nửa bước.”
Anh chặn môi Cố Lạc, ngăn đi nghi vấn của cô:
“Anh sẽ đi gặp Cố tiên sinh cùng anh trai, mặc kệ giao dịch ở giữa là
gì, toàn bộ ngưng hết, cưới, sẽ không liên quan đến bất kỳ lợi ích gì,
chỉ liên quan đến……… tâm.” Trước khi yêu Thi Dạ Triêu, cô vẫn sống cùng Thi Dạ Diễm ở thành phố Vancouver.
Vì có thể tiếp xúc với quá khứ của anh, Cố Lạc chọn thành phố này để định
cư với Lục Già Việt, thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ, không hề xa xỉ của
cô.
Nhưng tình trạng mấy năm nay, mỗi người đã không còn dáng vẻ lúc trước nữa rồi.
Cố Lạc nghĩ, cô có lẽ chỉ thích hợp sống trong trí nhớ của người kia, mà
trong trí nhớ của người kia sẽ mang theo sự tồn tại của cô tiếp tục
sống.
Từ cuộc điện thoại khuya hôm trước đến bây giờ đã gần bốn
mươi giờ, Thi Thác Thần hôn mê chưa có bất kỳ dấu hiệu tỉnh lại nào, mọi người hy vọng có thể thấy kỳ tích trên máy điện não đồ, nhưng từ đầu
đến cuối là một đường thẳng làm người ta tuyệt vọng.
Kỳ thực
trong lòng mỗi người đều đã có kết quả chỉ là quật cường không chịu thừa nhận, một chút may mắn không có ai hiểu hơn Cố Lạc, nhưng thời gian
vĩnh viễn là một Phán quan* vô tình nhất.
*là chức quan phụ tá
quan địa phương, xử lí công vụ thời nhà Đường, theo mê tín thì xem chức
quan này là thuộc hạ của Diêm Vương, quyết định sự sống chết.
Cô sợ thân phận của mình sẽ kích thích Kỷ Linh yếu đuối, không thể làm gì khác hơn là canh giữ ở ngoài phòng bệnh.
Thi Dạ Triêu xử lý xong chuyện của công ty liền chạy tới bệnh viện, đúng
lúc Cố Lạc vừa mới trở lại từ chỗ bác sĩ, vừa vặn nhìn thấy anh ngồi cúi đầu nhíu mày trên ghế dài ở hành lang.
Nghe thấy tiếng bước chân của cô, Thi Dạ Triêu ngẩng đầu, Cố Lạc thầm kinh ngạc vì mắt anh đỏ
ửng. Trở lại phòng nghỉ ngơi, Thi Dạ Triêu muốn cô đi pha cafe, mình thì lại vùi đầu vào máy tính xách tay.
Một lát sau, Cố Lạc bưng cho
anh không phải cafe mà là một ly sữa tươi ấm. Thi Dạ Triêu chỉ nhìn lướt qua, sau đó đứng dậy tự mình đi pha cafe.
Dáng người cao ráo,
cởi áo khoác chỉ mặc mỗi áo sơ mi càng cao lớn hơn, Cố Lạc rất quen
thuộc với bóng lưng của anh, bởi vì trước đây vẫn cho rằng trong ánh mắt của anh cất giấu một sự nghiêm túc, cho nên luôn cố ý tránh đối mặt với anh. Anh trước đây và anh bây giờ, bóng lưng vẫn mê người như trước, bờ vai vẫn rộng rãi thẳng thắn như trước, Cố Lạc hiểu rõ bây giờ có bao
nhiêu trọng trách đang đè nặng trên người anh thế nhưng lại không thấy
lưng anh mảy may sụp xuống tí nào.
Cô cảm thấy không khỏi tự hào, đây là người đàn ông mà cô lựa chọn, biết anh lúc này đang đứng ở chỗ
cao nhất của sự tự tin và vinh quang, hơn nữa lại may mắn được làm bạn
với anh lúc anh khó khăn nhất, lúc kiêu ngạo thì đứng ra chịu trách
nhiệm.
Anh đang nhận một cuộc điện thoại, Cố Lạc nhẹ nhàng ôm
hông anh từ phía sau, mặt dán trên lưng anh. Một tay của Thi Dạ Triêu
cầm bàn tay mảnh khảnh của cô, từ đầu tới đuôi đều nhàn nhạt trả lời,
cuối cùng im lặng một hồi sau đó mới nói: "Được rồi, cô nói cho bọn họ
biết tất cả thủ tục bồi thường theo hợp đồng đã ký ban đầu đi, Amy sẽ
không quỵt nợ nhưng cũng sẽ không mặc cho người khác chém giết, sau này
cô có thể tự giải quyết mọi việc không cần xin ý kiến của tôi nữa."
Bên kia chần chờ một chút: "Evan, tôi cần phải nhắc nhở anh, Amy chẳng mấy
chốc sẽ đền bù một khoảng không, giá cổ phiếu liên tục rớt, lập tức xuất ra một số lượng