iên tâm tình rất tốt, không biết anh ta nhìn thấy cảnh này sẽ nghĩ như thế nào.
“Anh thì có cái gì mà không thích. Anh chính là một kẻ biến thái.” Thích Vi Vi trừng mắt lườm anh một cái, xoay người ngồi lên xe, tức giận nói: “Còn không nhanh đi.” Cô rất sợ người khác nhìn thấy.
“Đi, bây giờ đi.” Ánh mắt Uông Hạo Thiên nhìn về phía anh ta, dù sao cũng đã diễn xong.
Nhìn thấy
xe của anh biến mất ở cổng khu nhà, Hoàng Thiên Tứ mới đi ra,
vẻ mặt tức giận, nắm tay hung hăng đấm lên thân cây. Uông Hạo
Thiên đúng không? Cho dù anh là ai đi nữa tôi cũng sẽ không buông
tay đâu, Vi Vi là của tôi.
Trong phòng ăn xa hoa yên tĩnh, Thích Vi Vi nhìn cũng không thèm nhìn thực đơn liền trực tiếp yêu cầu: “Toàn bộ đồ ăn đều mang lên một phần.”
“Vâng, thưa tiểu thư. Nhưng mà …” Bồi bàn do dự một chút, cô thật sự muốn nhiều như vậy sao.
“Không sao, đều mang lên hết đi” Uông Hạo Thiên phân phó.
“Vâng, thưa Uông tiên sinh. Xin chờ một chút, chúng tôi sẽ mang lên ngay.” Bồi bàn vô cùng cung kính lui xuống.
Lúc này Uông Hạo Thiên mới nhìn cô, buồn cười hỏi: “Em đang giận dỗi với ai đây, lại gọi nhiều thức ăn như vậy.”
“Giận dỗi với anh, nên gọi càng nhiều càng tốt, dù sao cũng là tiền của anh.” Thích Vi Vi lườm anh một cái.
“Được, nếu như em vui vẻ liền tùy em. Không chỉ là một phần ngay cả
mười phần cũng không sao cả. Em biết không, nhà hàng này là anh mở ra.” Uông Hạo Thiên nhịn cười nhìn cô.
“Vậy thì gọi mười phần, ăn đến phá sản luôn” Cô giận dỗi nói.
“Ok!” Uông Hạo Thiên hướng về phía bồi bàn vẫy tay.
“Này! Anh làm gì thế? Em chỉ là tùy tiện nói thôi, lãng phí thức ăn là rất đáng xấu hổ.” Thích Vi Vi vội vàng cầm lấy tay anh.
“Em vội vàng như thế làm gì. Anh chỉ là tùy tiện gọi thôi, cũng không có nói gì cả.” Uông Hạo Thiên đắc ý nhướng mày nhìn cô.
“Anh …” Thích Vi Vi biết lại bị anh đùa giỡn, tức giận quay đầu đi.
“Giận sao?” Uông Hạo Thiên nhìn thấy cô giận, lần đầu tiên xin tha thứ: “Coi như anh sai rồi được không?”
Lúc này, cô mới quay đầu lại, thật chăm chú nhìn anh: “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”
“Tất nhiên có thể, chỉ cần không nói về chuyện em rời xa anh, chuyện gì cũng có thể nói.” Uông Hạo Thiên trực tiếp nói.
“Đã vậy thì, nói về chuyện anh rời xa em đi.” Lần này cô trở nên thông minh hơn, anh không để mình rời xa anh, vậy liền ngược lại để cho anh rời xa mình.
“Tính toán rất tốt, nhưng mà cái này cũng không nói nữa, bởi vì anh sẽ không rời xa em.” Cô có thể nghĩ đến, anh cũng đã sớm nghĩ ra trước.
Nhìn thấy anh hùng hổ dọa người, Thích Vi Vi lại không thể khống chế được: “Uông Hạo Thiên! Anh rốt cuộc muốn em phải làm thế nào mới vừa lòng?”
“Rất đơn giản, cùng anh ở chung một chỗ.” Anh nhìn cô, mục đích của anh chỉ đơn giản thế thôi.
“Anh muốn em và anh ở cùng một chỗ, được, vậy xin hỏi em thân phận là gì? Tình nhân, đối tượng giao dịch của anh, hay chỉ là một
người phụ nữ anh gọi thì đến đuổi thì đi?” Cô nhìn
chằm chằm anh, anh đã từng nghĩ đến cảm nhận của mình chưa,
đã từng nghĩ đến hoàn cảnh của mình chưa.
“Vi
Vi, ngoại trừ danh phận thì anh không thể cho em, còn những thứ khác
anh sẽ cho em tất cả, con người của anh, tình yêu của anh.” Uông Hạo Thiên cầm tay cô.
“Nhưng mà em chỉ cần danh phận, cái danh phận quang minh chính đại
kìa. Anh có biết danh phận đối với một người phụ nữ quan trọng thế nào không? Còn nữa em sẽ không làm tình nhân của anh, trên
đời này em hận nhất chính là kẻ làm tình nhân.” Chính vì liên quan đến chuyện của mẹ cô, nên cô đối với thân phận tình nhân này hận thấu xương.
“Em đang ép anh sao, em nhất định phải ép anh như vậy sao? Chẳng lẽ tình yêu của anh vẫn không đủ hay sao?” Ánh mắt Uông Hạo Thiên gắt gao khóa chặt cô.
“Em
không ép anh, là anh đang ép em. Nếu anh thật sự yêu em cũng sẽ
không mang về một vị hôn thê. Nếu anh thật sự yêu em cũng sẽ
không để em mang danh là kẻ thứ ba. Cho nên, nếu anh đã không thể cho em thứ em cần, vậy thì buông tha em đi.” Thích Vi Vi lắc đầu, ánh mắt khẩn cầu nhìn anh.
Uông Hạo Thiên im lặng nhìn cô, hồi lâu mới đột nhiên nói: “ Vi Vi, anh không thể không cưới Daisy. Vi Vi …”
“Em biết.” Cô gật đầu. Nếu anh có thể cự tuyệt anh cũng sẽ không mang cô ấy trở về.
“Không, em không biết. Đời này chỉ cần Daisy muốn lấy anh, anh sẽ không thể không cưới cô ấy.” Uông Hạo Thiên thống khổ nhắm mắt lại. Nếu anh không biết cái chân tướng kia thì thật là tốt.
“Vì sao?” Cô nhận thấy có nguyên nhân gì đó khiến cho anh nhất định phải cưới Daisy.
Uông Hạo Thi