Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329734

Bình chọn: 7.5.00/10/973 lượt.

i nghĩ anh đã nhầm. Vi Vi đã đem mọi chuyện của cô

ấy cùng với anh nói cho tôi biết. Quan hệ của hai người giờ đã kết thúc, hiện tại cô ấy là của tôi.” Hoàng Thiên Tứ cũng âm trầm nhìn anh, hai người nhìn chằm chằm đối phương giống như kẻ thù.

Nghe được câu nói cuối cùng của anh đặc biệt chói tai, giọng nói của Uông Hạo Thiên biến lạnh, trào phúng nói: “Quan hệ về tiền là đã xong, nhưng mà quan hệ về thân thể là không

thể chấm dứt. Chẳng lẽ đêm đó anh còn không thấy rõ ràng sao?”

Hoàng Thiên Tứ ngây người, anh ta biết, anh ta biết mình trốn ở chỗ đó,

nghĩ đến đêm đó lửa giận trong lòng đột nhiên bùng lên.

“Hoàng tiên sinh, nếu anh còn chưa có xem đủ? Không sao, hôm nay tôi có thể tiếp tục diễn miễn phí cho anh xem đủ.” Khóe môi Uông Hạo Thiên nhếch lên một nụ cười tà ác.

“Anh thật vô sỉ.” Hoàng Thiên Tứ bị anh chọc giận, vung lên nắm tay liền đấm về

phía anh. Món nợ đêm đó anh còn không có tính toán với anh ta

đâu.

“Anh tốt nhất đừng động thủ, nếu không đừng trách tôi không khách

sáo. Tôi không động đến anh là vì nể mặt Vi Vi, nếu không anh cho rằng anh còn có thể xuất hiện ở trước mặt của tôi sao.” Uông Hạo Thiên thoáng chốc đã bắt lấy nắm tay của anh hung hăng cảnh cáo.

“Uông Hạo Thiên, anh cho rằng anh có tiền thì giỏi lắm sao? Tôi nói cho anh biết, Vi Vi không yêu tiền.” Hoàng Thiên Tứ quát.

“Cô

ấy không yêu tiền nhưng mà cô ấy cần tiền. Anh có sao? Anh có

thể cho cô ấy không? Anh không thể nhưng tôi thì có thể, cho nên

cô ấy mới trở thành người phụ nữ của tôi.” Uông Hạo Thiên nhìn chằm chằm anh.

“Cô

ấy không phải người phụ nữ của anh, cô ấy chỉ là cùng anh làm một giao dịch thôi, hiện tại giao dịch đã kết thúc, các người không còn bất cứ quan hệ nào. Cô ấy vẫn còn là của tôi vì cô ấy yêu tôi.” Nắm tay Hoàng Thiên Tứ gắt gao nắm chặt, tức giận nhìn chằm chằm anh.

“Anh thích nói như thế nào thì tùy. Cô ấy yêu anh thì sao, nhưng mà thân thể cô ấy là của tôi.” Uông Hạo Thiên cố gắng đem hết mọi khả năng châm chọc anh.

“Anh …” Hoàng Thiên Tứ nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn anh, giận quá cười, nói: “Uông tiên sinh, tôi nghĩ anh còn không biết một việc, vậy bây giờ tôi

đây nói cho anh biết. Tôi và Vi Vi sắp kết hôn, nói không chừng

chúng tôi sẽ mời anh đến uống rượu mừng.”

“Kết hôn?” Uông Hạo Thiên ngây ra một lúc, ánh mắt lập tức trở nên âm

trầm. Cô tắt máy chẳng lẽ là bởi vì muốn kết hôn cùng với

anh ta sao.

Nhìn thấy sắc mặt anh xanh mét, trong lòng Hoàng Thiên Tứ có vài phần đắc ý, lại nói: “Vi Vi đã đồng ý lời cầu hôn của tôi, mấy ngày nữa chuẩn bị đi đăng ký, cho nên tốt nhất anh hãy cách xa cô ấy một chút. Cô ấy sẽ nhanh chóng trở

thành vợ của tôi thôi.”

“Vợ

của anh? Vậy chờ đến lúc cô ấy trở thành vợ của anh thì hãy khoe ra.

Hiện tại cô ấy vẫn là người phụ nữ của tôi, người đàn ông nằm ở bên cạnh cô ấy là tôi.” Uông Hạo Thiên cười lạnh, tưởng công kích được mình sao? Anh ta vẫn còn non lắm.

Những lời này không thể nghi ngờ đã kích thích thần kinh của anh, anh không hề nghĩ ngợi liền thốt ra: “Ai nói người đàn ông nằm ở bên cạnh cô ấy là anh? Ngày hôm qua người đàn ông nằm ở bên cạnh cô ấy hình như là tôi.”

“Cái gì? Anh nói cái gì? Anh nói lại một lần nữa xem.” Uông Hạo Thiên nắm lấy cổ áo của anh, nắm tay siết chặt rung động.

“Tôi nói, đêm qua tôi là người đàn ông của cô ấy.” Hoàng Thiên Tứ tuyệt không sợ hãi sự tức giận của anh, thẳng thắn cùng anh đối nghịch.

“Nói lại lần nữa.” Uông Hạo Thiên nghiến răng từng chữ, từng chữ. Nghĩ đến cô ở cùng người đàn ông khác anh liền tức giận.

“Dù có nói mười lần cũng vậy thôi. Tối hôm qua tôi là người đàn ông của cô ấy.” Ánh mắt Hoàng Thiên Tứ biểu lộ sự đắc ý.

“Đáng chết!” Uông Hạo Thiên vừa muốn đấm ra một đấm, chợt nghe thấy một tiếng thét chói tai ở bên cạnh.

“A! Đó không phải là Uông Hạo Thiên sao? Có phải không?” Một nữ sinh lấy tay chỉ vào anh lộ vẻ không thể tin được.

Uông Hạo

Thiên không nghĩ đến mình ở cổng trường học lại bị người nhận ra, nhanh

chóng buông tay ra, trên mặt lộ ra nụ cười nghề nghiệp.

“Là anh ấy, thật sự là anh ấy. Trời ạ! Đẹp trai quá!” Có nữ sinh lập tức nói.

Tiếng nói vừa dứt, tất cả các nữ sinh đều chạy về phía anh.

“Uông tiên sinh, xin hỏi sao anh lại tới đây?”

“Anh tới đây tìm ai vậy?” Đây mới là chủ đề mà các cô càng thêm quan tâm.

“Mọi người, xin nhường đường. Hôm nay tôi đến thay bạn mình đón một người

bạn, cô ấy tên là Thích Vi Vi. Xin hỏi, các cô ai là Thích Vi Vi?” Trên mặt Uông Hạo Thiên luôn mang theo một nụ cười không đổi, giả vờ

hỏi. Anh không phải ngốc, nếu nói cho các cô biết là mình đến tìm cô ấy

sẽ mang đến cho cô vô số rắc rối, cũng sẽ khiến cô ấy chán ghét mình

hơn.

“Thích Vi Vi? Là cô ấy? Hôm nay cô ấy không đi học.” Có nữ sinh chợt hô, nhưng mà tại sao l


Teya Salat