vốn tưởng rằng chính mình không thèm
để ý tới anh ta, nhưng mà, nhìn thấy anh ta, trong lòng vẫn rất đau, căn bản không thể chịu đựng được mình là thế thân của kẻ khác.
“Tiếu Tiếu, cậu đừng như vậy, trước hết cứ nghe anh ta nói đã.” Vi Vi thấu hiểu nỗi đau của cô.
“Tiếu Tiếu, xin lỗi, chuyện tình với Phương Thải đã kết thúc, hôm nay anh tới là muốn xin em cho anh thêm một cơ hội.” Lần gần nhất Lý Tường thấy cô, bản thân đã hiểu được mình cùng Phương
Thải đã là quá khứ, Tiếu Tiếu và Phương Thải là hai người khác nhau.
“Cho anh một cơ hội, chẳng lẽ tôi còn phải cho anh thêm một cơ hội nữa để
anh làm tổn thương tôi sao? Lý Tường, tôi là thật lòng yêu anh, nhưng
chính vì yêu anh cho nên tôi càng không thể chịu đựng được việc làm thế
thân cho người khác. Nếu anh đối với tôi còn có chút cảm tình, có chút
hối lỗi như vậy phiền anh đừng đến tìm tôi nữa, để cho vết thương trong
lòng tôi phai nhạt dần, được không?” Đàm Tiếu Tiếu nói, thanh âm cuối cùng biến thành tê tái, cô không muốn làm người thay thế.
“Tiếu Tiếu, cậu bình tĩnh một chút, không nên kích động như vậy.” Vi Vi đỡ lấy cô, nhìn anh nói: “Lý Tường, anh nghe không hiểu sao? Nếu anh không thể quên Phương Thải vậy
thì đừng tới tìm Tiếu Tiếu. Anh như vậy chỉ làm thương tổn Tiếu Tiếu.
Nếu anh yêu Tiếu Tiếu như vậy cũng phải cho cô ấy thời gian, dù sao anh
cũng đã làm cô ấy tổn thương quá nặng.”
“Vi
Vi, mình không thể nào so với tình cảm sáu năm sâu nặng của họ, mình tự
hiểu lấy, không cần cùng anh ta dài dòng. Chúng ta đi thôi.” Trong mắt Đàm Tiếu Tiếu chứa nước mắt, kéo cô bỏ chạy.
Lý Tường thấy cô kích động như vậy, vẻ mặt trầm trọng bất đắc dĩ xoay người rời đi.
“Tiếu Tiếu, đừng đau khổ, cậu hẳn là nên nghe anh ấy nói một chút.” Vi Vi ngồi bên cạnh, thay cô lau nước mắt.
“Dù
giải thích thế nào đi nữa, mình cũng không muốn nghe. Mình không thể
chấp nhận người mình yêu trong lòng yêu người đàn bà khác, cho nên dứt
khoát chấm dứt thì hơn.” Đàm Tiếu Tiếu nói, thà đau một lần còn hơn đau mãi mãi.
Thích Vi Vi ôm lấy cô: “Chúng ta có tính là đồng bệnh tương liên không nhỉ? Mà thôi, không cần thương tâm, đi thôi.” Vi Vi nói xong kéo cô đi.
“Đi đâu?” Tiếu Tiếu lau nướt mắt hỏi
“Quán bar. Chúng ta cứ chơi xả láng đi.”
“Được, vừa đúng lúc mình không biết đi đâu, đi điên cuồng, uống rượu quên hết thảy mọi việc.”
~~~ o0o ~~~
“Ha ha ha ha rất kích thích nha.” Hai người lắc lắc, nhảy nhót trong quán bar, mặt vừa nhìn đã biết uống rất nhiều rượu.
“Lý Tường, anh là tên khốn.” Đàm Tiếu Tiếu vừa ngồi trên mặt đất vừa cười vừa lớn tiếng mắng.
“Tiếu Tiếu, cậu thật không phải thục nữ.” Ngón tay Thích Vi Vi ở trước mắt trở nên loạng choạng.
“Thục nữ??? Đàn ông đều là đồ đê tiện, bọn họ đều thích phá hư đàn bà, về sau mình phải làm một người đàn bà hư hỏng, đùa bỡn đàn ông…” Đàm Tiếu Tiếu loạng choạng từ mặt đất đứng lên.
“Chúng ta đều phải làm một người đàn bà hư hỏng.” Thích Vi Vi đỡ lấy cô cùng nhau kề vai sát cánh đi về phía trước.
“Vi
Vi, cậu nói Phương Thải kia có cái gì tốt? Bỏ anh ta đi lấy chồng mà anh ta còn không quên được, bà đây so với cô ta là kém chỗ nào chứ? Người
ta đều nói, đàn ông có mới nới cũ chưa từng nghe luyến cũ bao giờ nha.”
“Không, cậu so với cô ta tốt hơn, ít nhất là tuổi trẻ, tuổi trẻ chính là tiền vốn.”
“Đúng, tuổi trẻ chính là tiền vốn, bà đây là tiền vốn.”
Một tiếng chuông dễ nghe vang lên.
“Vi Vi, là của cậu đó.” Đàm Tiếu Tiếu nói xong ngồi xuống một bên.
“Em đang làm cái gì vậy?” Uông Hạo Thiên nghe ra thanh âm cô có chút khác thường.
“Là anh hả, uống rượu, hôm nay em uống rượu… Uống rượu thật là vui, anh muốn uống không, đến đây uống với em.” Nhận ra giọng nói của anh, cô nở nụ cười.
“Uống rượu? Em uống ở đâu?” Uông Hạo Thiên nhíu mày, sao cô lại chạy đi uống rượu.
“Đương nhiên là quán bar nha.” Cô cười.
“Vô nghĩa, anh không biết là quán bar sao, anh đang hỏi em là quán bar nào?” Anh tức giận quát.
“Để em xem xem …” Thích Vi Vi nhìn chung quanh, lúc này mới nói: “Hành Sơn Lộ.”
“Được, em ở đó chờ, không được chạy lung tung, anh lập tức tới ngay.” Uông Hạo Thiên buông điện thoại, lái xe tới.
“Được.” Cô tắt máy, chạy đến bên cạnh Tiếu Tiếu đã nằm trên ghế: “Chúng ta về nhà thôi.”
“Không muốn.” Đàm Tiếu Tiếu một tay đánh tay cô: “Mình muốn ngủ.”
“Ngủ … Ngủ…” Mí mắt Thích Vi Vi cũng dán vào nhau, trực tiếp nằm trên người Tiếu Tiếu.
Uông Hạo
Thiên lái xe chậm rãi đi theo Hành Sơn Lộ nhưng không có thấy bóng dáng
các cô. Rồi đến một đoạn, thấy bên đường cái có hai người tựa hồ rất
giống cô, chạy nhanh đến, dừng xe đi vào. Thật là cô, còn có bạn tốt kia đã say đến mức bất tỉnh nhân sự.
Cư nhiên dám chạy đi uống rượu, còn uống đến say như vậy, vạn nhất xảy ra chuyện gì
thì làm sao bây giờ, xem anh như thế nào trừng phạt em, giận thì giận,
Uông Hạo Thiên vẫn đau lòng ôm cô vào trong ngực đưa lên xe, sau đó đem
Tiếu Tiếu bế lên.
Hai người không có tỉnh lại, hỗn loạn nói: “Đừng đụng vào tôi, tránh ra…”
Uông Hạo
Thiên lái xe về lại căn nhà mua cho cô, trước tiên đưa Đàm Tiếu Tiếu vào khách phòng, rồ
