quân cờ trong tay kẻ khác mặc cho hắn lợi dụng thôi!
Thì ra người này đúng là đang đấu với Ngu Thường Hy, nàng chỉ là vật hy sinh, chỉ có thể cười rằng vật hy sinh như nàng lại vọng tưởng có thể giương cánh bay cao, chưa từng nghĩ rằng người ta cũng chỉ là làm cho lồng chim lớn thêm một chút, nàng cũng không biết trời cao đất rộng là gì!
Ngẩng đầu nhìn Thường Hy, Dương Lạc Thanh khẽ thở dài một cái, nói: “Ngu thượng nghi yên tâm đi, tội danh của Vi An vương phi tôi sẽ thay nàng rửa sạch, chỉ là tôi cần Phùng thái y phối hợp, lát nữa phiền toái cô nói lại cùng ngài ấy mấy lời!”
Thường Hy cau mày, bộ dáng Dương Lạc Thanh tựa hồ không muốn đem người kia nói ra, trong lòng quanh quẩn một tia âm ai, mở miệng nói: “Dương quý nhân, tôi chỉ muốn biết người kia là ai?”
Dương Lạc Thanh lắc đầu một cái, nói: “Cô không cần hỏi, tôi sẽ không nói đâu.”
Thanh âm mặc dù vẫn vô lực mềm yếu như cũ nhưng Thường Hy nhận có thể cảm nhận được Dương Lạc Thanh có bao nhiêu kiên trì, mi tâm nhăn càng chặt. Nhưng lại nghĩ đến nhiệm vụ quan trọng nhất hiện tại chính là rửa sạch oan khuất cho Lệ Bình, Dương Lạc Thanh đã nói sẽ chủ động làm chuyện đó, có thể thấy được nàng ta đã nghĩ thông suốt sẽ không coi mình là địch, nhưng cuối cùng nàng ta vẫn không nói ra kẻ đứng sau màn đến tột cùng là người nào!
Cứ như vậy Dương Lạc Thanh đem cả hai bên đều đắc tội nhưng đồng thời cũng cho mỗi bên ăn định tâm hoàn. Bên phía Thường Hy, oan khuất của Lệ Bình được rửa sạch, nhưng nàng lại không nói ra người giật dây, quan hệ cùng Thường Hy coi như ân đoạn nghĩa tuyệt. Bên kia nàng không có mượn cơ hội hãm hại Lệ Bình nhưng cũng không đem người sau màn giao ra, coi như vừa đắc tội với đối phương nhưng không có tuyệt tình, về sau chỉ sợ là cũng không còn hợp tác với đối phương nữa.
Một đao chặt đứt hai sợi dây, phần quyết tuyệt này Thường Hy cũng có chút bội phục!
Chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nhìn Dương quý nhân nói: “Cô cho rằng cứ giải quyết như vậy là ngày sau có thể sống tốt sao? Cô đắc tội với tôi cũng đắc tội với người kia, tôi có thể không truy cứu nhưng bên kia, bọn họ cũng có thiện tâm như vậy sao?”
Dương Lạc Thanh không nói gì, chẳng qua chỉ lẳng lặng cúi đầu giống như lão tăng nhập định.
“Cô cho rằng cô không nói gì tôi liền không tra ra được? Mới vừa rồi lúc cô nói chuyện, Hoàng quý phi đã tự mình đi thẩm vấn người của Linh Đinh các, cùng lúc đó tôi cũng cho người đến phủ Vi An vương bắt được kẻ xuyên tạc lời nói bên người vương phi. Dương quý nhân, cô cho rằng nước cờ này của mình là cao minh, đắc tội hai bên đồng thời cũng giữ lại được đường lui, nhưng là khe hẹp cho cô lui này liệu còn có thể giữ được mạng sống mà ra không?” Thường Hy giễu cợt nhìn nữ nhân tự cho mình là đúng này, thông minh quá cũng không phải là chuyện tốt!
Dương Lạc Thanh ngẩng đầu nhìn Thường Hy, trong lúc bất chợt cười nói: “Ngu thượng nghi quả thật là một cao thủ thuyết phục người khác, nhưng ngay cả khi tôi nói thì cũng không thể sống được!”
Thân thể Thường Hy hơi run lên, kinh ngạc nhìn Dương Lạc Thanh, chẳng lẽ nàng ta đã tính toán không muốn sống nữa sao?
Giống như nhìn thấu kinh ngạc của Thường Hy, Dương Lạc Thanh cười nói: “Còn sống là còn có hy vọng, tôi không có ngu như vậy mà tự vẫn!”
Thường Hy lúc này cũng khẳng định chắc chắn Dương Lạc Thanh sẽ không nói ra người kia là ai, mặc dù nàng không biết vì cái gì mà nàng ta lại giữ bí mật cho người nọ như vậy, nhưng vẫn vén rèm đi ra ngoài, đến lúc ra đến cửa lại quay đầu nhìn lại, nói: “Chỉ mong cô sẽ không phải hối hận vì hành động ngày hôm nay. Xét thấy cô chủ động rửa sạch tội danh cho Vi An vương phi, tôi sẽ không có bất kỳ động tác gì đối với cô, chỉ mong cô được ngôi sao may mắn giúp đỡ thôi!”
Dương Lạc Thanh nhìn chằm chằm vào tấm rèm cửa đang đung đưa, thân thể mềm nhũn tựa vào gối mềm, hồi lâu mới khép lại mắt. Muốn còn sống, sống thật tốt, sống được người ta kính trọng, tại sao lại khó khăn như vậy?
Thường Hy tự mình đi tìm Phùng thái y, đem chuyện này nói với ông ấy. Khuôn mặt ôn hòa của Phùng thái y thoáng qua một tia kinh ngạc, nhìn Thường Hy nói: “Ngu thượng nghi cứ yên tâm, việc này tôi biết rõ nên làm thế nào!”
Thường Hy cười cười nói tạ ơn, nàng biết Phùng Viễn Thanh là người của Tiêu Vân Trác, việc này nàng cũng yên tâm.
Chuyện bên này vừa chấm dứt, bên kia Hoàng quý phi cũng đi ra. Hai bên vừa đụng đầu, thế mới biết Hoàng quý phi một chút tin tức hữu dụng cũng không moi ra được. Khó trách khi Dương Lạc Thanh nghe đến việc có người muốn thẩm tra người trong viện của nàng thì tuyệt không lo lắng, thì ra những người này thật cái gì cũng không biết.
Cũng không lâu sau đó Ngũ Hải trở về, sắc mặt mang theo một tia âm ai, ra là đã đến trễ một bước, Viên Anh kia đã treo cổ tự vẫn.
Thường Hy lần này ngay cả kinh ngạc cũng không, người kia nếu như đã có biện pháp khiến Dương Lạc Thanh không nói ra thì hoàn toàn có thể làm cho Viên Anh tự sát.
Buổi chiều liền truyền đến tin tức Phùng thái y tra ra chuyện Dương Lạc Thanh ăn nhầm phải quả linh lung, hơn nữa Viên Anh treo cổ tự
