n không hy vọng nữ nhân mình yêu có bất kỳ nguy hiểm gì. Sau khi hắn đi, tòa nhà kia sẽ có Chuyên Tôn Tử Di tiếp nhận, hắn ta từ trước đến nay không có hạ thủ lưu tình với bất cứ ai.
Thường Hy giật mình, có chút sững sờ nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan, khẽ cau mày hỏi: “Làm sao huynh cũng biết được chỗ đó?”
Chuyên Tôn Nhạc Đan nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nói: “Không nên hỏi ta làm gì, ta chỉ có thể nói cho nàng biết nơi đó rất nguy hiểm nàng không thể đi. Ta không nói được tại sao, nàng nên hiểu cho nỗi khổ tâm của ta!” Khẽ thở dài một cái, trên mặt dẫn theo ba phần bi ai, lại nói tiếp: “Ta đi rồi cũng hy vọng nàng bình an. Tóm lại không có chuyện gì thì nàng đừng đến đó là tốt rồi!”
Đại não Thường Hy nhanh chóng chuyển động, đem chuyện lần trước cẩn thận suy nghĩ một lần, lại nhớ lại lời Vân Thanh đã nói, trong lòng không khỏi chấn động, nhìn nam tử trước mắt nói: “Ý của huynh không phải là nơi đó thuộc về Minh Khải quốc đó chứ? Hoặc nói nơi đó là cơ sở ngầm của huynh?”
Phản ứng nhanh nhạy của Thường Hy khiến khuôn mặt Chuyên Tôn Nhạc Đan trắng nhợt, há miệng hỏi: “Nàng cũng biết rồi hả?”
“Không, chỉ là ta đoán, nhưng hiện tại có thể khẳng định nơi đó là địa phương của huynh. Như vậy hiện tại có thể trả lời ta một vấn đề có được hay không?” Thường Hy cảm giác mình có điểm kích động, nàng căn bản không nghĩ tới tòa nhà kia lại có quan hệ cùng Chuyên Tôn Nhạc Đan, điều này thật sự là ngoài dự đoán của nàng!
Nàng vẫn cho rằng tòa nhà kia có liên quan với Mạnh Điệp Vũ, với vị Tấn vương đã từng hiển hách một thời, nhưng làm sao có thể có liên quan đến Chuyên Tôn Nhạc Đan đây?
“Vấn đề gì?” Chuyên Tôn Nhạc Đan có chút vô lực hỏi, thật ra thì hắn cũng nghĩ đến Thường Hy muốn hỏi cái gì. Nhưng là hắn không biết trả lời thế nào, chuyện này liên quan đến quá nhiều vấn đề cơ mật, nói ra, có một số việc liền thay đổi mùi vị!
“Huynh cùng Mạnh Điệp Vũ đến tột cùng là có quan hệ gì?” Thường Hy cho tới nay chính là không nghĩ ra một điểm này, Mạnh Điệp Vũ tại sao lại biết được phòng ốc của Tấn vương? Nàng ta thế nhưng lại cố tình lừa nàng là tổ trạch của Mạnh gia, bây giờ Chuyên Tôn Nhạc Đan lại cảnh cáo nàng không nên đi tới chỗ đó, chỉ là một tiểu viện nhà dân không mấy ai để ý tới nay lại liên quan đến nhiều nhân vật lớn như vậy, không muốn làm người ta khiếp sợ cũng không được!
Chuyên Tôn Nhạc Đan nhìn Thường Hy, chỉ thấy thần sắc nàng trở nên ngưng trọng, trong đôi mắt mang theo bén nhọn nhè nhẹ, thật giống như nàng ở bữa tiệc trung thu năm ngoái. Lực chiến đấu của Ngu Thường Hy như vậy tuyệt không thể khinh thường, đây rõ ràng chính là có hoài nghi đối với hắn, dù sao chuyện này cũng có liên quan đến Tiêu Vân Trác. Quả nhiên chỉ cần là chuyện dính dáng đến Tiêu Vân Trác thì Thường Hy sẽ trở nên vô cùng nhạy cảm.
Trong lòng có chút thất vọng, có chút đau lòng, thở khẽ một hơi thật dài, sau đó nói: “Chuyện này có quan hệ cơ mật đến hai quốc gia, ta sẽ không nói, chính nàng nên cẩn thận một chút thôi. Chỉ cần nàng không đến đó thì người của ta cũng sẽ không thương tổn nàng, nàng để ý yên tâm là tốt rồi!”
Sắc mặt Thường Hy khẽ biến, hai nắm tay khẽ thít lại, chuyện kia liên lụy đến việc Tiêu Vân Trác bị thương, nàng không thể không khẩn trương.
Thấy được ánh mắt nghi ngờ của Thường Hy, Chuyên Tôn Nhạc Đan cảm thấy trong lòng vô cùng buồn phiền, thì ra nàng lại hiểu lầm hắn, như vậy thì cuộc sống sau này còn gì niềm vui chứ? Trong lòng đau xót, hắn thản nhiên nói: “Ta không phái người đi ám sát Thái tử điện hạ. Nàng yên tâm, ta không phải là loại người hèn hạ vô sỉ như vậy!”
Khuôn mặt Thường Hy đỏ lên, có chút nóng cay. Đúng vậy, nếu thực sự là hắn làm thì đâu cần đến nhắc nhở nàng không cần đi nơi ấy, đây không phải là tự mình phá hỏng kế sách của chính mình sao? Trong lúc nhất thời nàng có chút áy náy, nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan nói: “Thật xin lỗi, ta không phải cố ý hoài nghi huynh, chỉ vì chuyện Thái tử gia bị ám sát đến nay vẫn chưa có kết luận cho nên mới khiến ta nghĩ sai. Đáng ra ta không nên hoài nghi huynh, nếu thực là huynh làm chuyện này thì tại sao phải nói cho ta những lời kia? Đều tại ta nhất thời nóng lòng, huynh đừng tức giận có được hay không?”
Sắc mặt Chuyên Tôn Nhạc Đan trắng nhợt, cười khổ một tiếng, nhìn Thường Hy nói: “Ta không có tức giận, ta có tư cách gì để mà tức giận đây? Ngay cả khi ta thích nàng thì trong lòng nàng vĩnh viễn chỉ có một người. Ta mạo hiểm đem bí mật quốc gia nói cho nàng chỉ là muốn nàng biết người tới tiếp nhận là lục đệ ta không phải là một kẻ thiện tâm. Ta không hy vọng nàng bỏ mạng trên tay của hắn cho nên lúc này mới lên tiếng nhắc nhở, tự giải quyết cho tốt là được!”
Chuyên Tôn Nhạc Đan cảm thấy trong người một hồi cuồn cuộn, kìm nén khó chịu, ho khan vài tiếng rồi nặng nề bước ra ngoài.
“Nhạc Đan!” Thường Hy chợt gọi lại hắn, bước nhanh đuổi theo, trên mặt mang theo áy náy đứng chắn trước người của hắn, thấp giọng nói ra: “Thật xin lỗi, ta thật sự là không cố ý, chỉ là… Chẳng qua là…”
“Chẳng qua là nàng quá quan tâm hắn, có phải hay không?” Chuyên Tôn Nhạc Đan