Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212153

Bình chọn: 7.5.00/10/1215 lượt.

ù không có trói nàng thế nhưng cứ đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ hẹp này đúng là buồn muốn chết. Cửa sổ cũng đóng đinh, không còn đường chạy trốn, trừ phi là thần tiên biến thân may ra mới thoát khỏi kiếp này!

Thường Hy cho đến bây giờ cũng không nhìn thấy người trói mình, càng không nhìn thấy người muốn nhận nàng, bị vây ở trong căn phòng này ròng rã mấy ngày trời.

Đem cửa sổ chọc một lỗ thủng nho nhỏ, mỗi ngày Thường Hy đều từ lỗ thủng này mà quan sát hoạt động bên ngoài viện tử. Trải qua mấy ngày kiên trì quan sát, Thường Hy phát hiện ra người trong viện này cũng có hạn, chính là một nữ đầu bếp, hai tỳ nữ, còn có bốn, năm tên thủ vệ, còn lại không thấy ai khác. Thường Hy không nhìn thấy Ngọc Linh cùng Thái Thanh ngày đó nói chuyện, nơi này tất cả đều là xa lạ, gương mặt không một chút biểu tình. Bất kể nàng có nói gì bọn họ cũng không phản ứng, thật là làm cho người ta buồn bực càng thêm buồn bực.

Khóa cửa lại vang lên, Thường Hy lập tức nhanh nhẹn rời khỏi cửa sổ, đến bên kia ngồi xuống, cầm trong tay quyển sách mà mấy ngày trước nàng sống chết đòi thị nữ mang đến, chuyên tâm nhìn, tựa hồ vô tâm với chuyện bên ngoài đang xảy ra.

Một phụ nữ trung niên hơi mập đi vào, bưng trong tay là khay gỗ sơn đen khắc hoa, bên trên là hai món canh cộng thêm một chén cơm, đây chính là cơm trưa của Thường Hy rồi. Thị nữ kia sau khi đi vào liền quan sát Thường Hy một cái, chỉ thấy nàng đang tập trung tinh thần đọc sách, trong lòng âm thầm lấy làm kỳ lạ. Cô gái này thật không tầm thường, đã rơi vào trong hoàn cảnh như thế này còn có thể trấn định như vậy! Bọn họ đặt thức ăn ở trên bàn xong liền yên lặng ra ngoài!

Nghe được thanh âm khóa cửa truyền đến, lúc này Thường Hy mới chậm rãi buông cuốn sách trong tay xuống, đứng dậy nhẹ nhàng đến trước bàn ngồi, cầm lên đũa ngà bắt đầu dùng bữa. Mỗi ngày thức ăn đều rất ngon miệng, chén đũa, thìa dĩa nhìn qua rất tinh xảo. Hôm nay đưa tới là đũa làm bằng ngà voi trắng, nhà bình thường làm gì có được những đồ vật này!

Ngay cả trong lòng có nghi ngờ nhưng trên mặt Thường Hy vẫn không lộ ra nửa điểm bởi vì nàng biết kẻ địch càng không hiểu rõ nàng, nàng càng nắm chắc phần sống sót. Cho nên nàng vẫn như cũ bình thản, ung dung, ưu nhã từng ngụm từng ngụm dùng cơm.

Thần thái không chút hoang mang của Thường Hy khiến cho một nữ nhân ở một gian phòng ốc khác đang quan sát nàng có chút cau mày. Tuổi nhỏ mà có thể trấn định như vậy khó trách nhi tử nhà mình yêu thích, xem ra phải cùng nàng nói chuyện một phen rồi.

Chỉ cần nàng thức thời, mình sẽ tuyệt không làm khó nàng. Nếu như không chịu, mình cũng đành hạ thủ không lưu tình!

Chân mệnh thiên nữ còn sống thì khiến mọi người truy đuổi, chết đi lại tốt, xong hết mọi chuyện.

Thường Hy buông bát đũa trong tay. Mỗi bữa cơm nàng sẽ tận lực ăn no, không để cho mình đói bụng, phải giữ vững thể lực để chỉ cần có cơ hội là chạy trốn. Cơ hội này cũng không phải là nàng muốn đến thì nó đến, tùy thời có thể xảy ra, cho nên nàng mỗi thời mỗi khắc phải chuẩn bị.

Mỗi lần Thường Hy buông chén đũa xuống không bao lâu thì hai thị nữ kia lại đi vào dọn dẹp. Vừa mới bắt đầu Thường Hy không có gì hoài nghi, nhưng sau lại cảm thấy có cái gì đó không đúng. Mỗi lần dùng cơm có thể dài có thể ngắn, nhưng thị nữ lại cứ sau khi nàng dùng xong không bao lâu liền đi vào, đủ để thấy bọn họ đều biết nhất cử nhất động của nàng. Ở trong phòng này nàng không xác định được từ nơi nào bọn họ giám thị mình nhưng là nàng biết nhất định có cơ quan nào đó giúp bọn họ quan sát cử động của nàng.

Nghĩ tới đây, Thường Hy trong lòng vừa giận vừa sợ, nhưng là không thể phủ nhận đây cũng là một cơ hội tốt. Nếu như có thể từ trong phòng quan sát hành tung của nàng, cái này nói rõ có một gian phòng khác thông với nơi này, chẳng qua là nàng còn chưa tìm được. Nếu có thể tìm được, ngược lại sẽ có hy vọng chạy trốn rồi.

Nghĩ tới đây, Thường Hy nhìn thị nữ mặt không đổi sắc đang đi vào dọn dẹp kia, trong lòng lặng lẽ tính toán bước tiếp theo nên hành động ra sao. Đang suy nghĩ thì thị nữ kia đã đem chén bát dọn vào hộp đựng thức ăn, nhìn Thường Hy nói: “Phu nhân bọn ta muốn gặp ngươi, một lát nữa sẽ đến đây.” Nói xong cũng không biểu cảm gì liền rời đi.

Thường Hy sửng sốt, chau mày, phu nhân? Linh quang trong đầu lóe lên, chẳng nhẽ là vị phu nhân trong miệng Linh Ngọc và Thái Thanh kia? Nhưng không phải, rõ ràng Thái Thanh đã nói vị phu nhân không còn sống, thế thì phu nhân này là ai? Cùng với người trói nàng có quan hệ gì? Càng nghĩ càng phiền não, thật là vấn đề này giải quyết chưa xong vấn đề khác lại tới. Nàng quyết định không thèm nghĩ nữa, đi bước nào tính bước đấy.

Lấy một ly trà ra, rót nước từ từ uống, Thường Hy tĩnh lặng chờ vị phu nhân kia đến, lỗ tai lúc này lại cực kỳ nhạy cảm. Nếu như vị phu nhân kia muốn đích thân ra mặt gặp nàng, này nhất định là đang ở phòng cách vách quan sát nàng, nếu muốn đi ra sẽ có động tĩnh. Vì vậy Thường Hy chăm chú lắng tay nghe động tĩnh xung quanh, thế mới xác định được trong tường có lối đi bí mật.

Tiểu viện tử này vốn an tĩn


The Soda Pop