hai người dừng chân lại trùng hợp là chỗ ban nãy Thường Hy vừa đứng nghỉ. Tiêu Vân Trác dùng sức ngửi, nơi này có hương hoa mai nhàn nhạt, Thường Hy yêu thích nhất là dùng túi xông hương mùi hoa mai, vì vậy trên người nàng luôn có vị hoa nhàn nhạt. Thường Hy mới vừa rồi hiển nhiên là dừng chân tại chỗ này nếu không cũng sẽ không lưu lại mùi hương. Nghĩ tới đây hắn liền cúi đầu quan sát xem có thể tìm thấy được gì không.
Chuyên Tôn Nhạc Đan nhìn hành động kỳ quái của Tiêu Vân Trác, hỏi: “Ngài đây là đang làm cái gì?”
Tiêu Vân Trác đang muốn nói chuyện, trong lúc bất chợt lại bị một ánh sáng lóe lên hấp dẫn ánh mắt. Hắn đưa tay nhặt lấy, đây không phải là trâm hoa trên đầu Thường Hy sao?
Chuyên Tôn Nhạc Đan cũng phát hiện, thần sắc ngưng tụ, nhìn Tiêu Vân Trác nói: “Là của Thường Hy!”
Tiêu Vân Trác gật đầu một cái, dùng sức nắm chặt trâm hoa, nhìn cấm vệ quân quát lên: “Lập tức tăng cường tìm kiếm ở chỗ này, cần phải tìm cho ra Ngu thượng nghi!”
Thường Hy… Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? Trâm hoa đang an lành làm sao lại rơi trên mặt đất? Nghĩ tới đây sắc mặt Tiêu Vân Trác thay đổi, lần theo dấu vết cỏ bị giẫm đạp mà truy tìm.
Lúc Thường Hy tỉnh lại chỉ cảm thấy cổ đau nhức muốn đòi mạng, theo bản năng lấy tay đi sờ, lúc này mới phát hiện ra cả tay và chân đều bị trói lại, trong miệng còn ngậm một miếng vải. Hơn nữa thân thể đang run lên từng đợt, ngẩng đầu đánh giá, thì ra nàng đang ở trong một buồng xe ngựa hẹp, chuyện trước khi hôn mê cũng từ từ hồi tưởng.
Thường Hy biết mình là bị người ta bắt cóc nhưng lại không đoán được kẻ đó là ai. Cố gắng nhớ lại, nàng cũng không có đắc tội người nào, dĩ nhiên ngoại trừ những nữ nhân trong hậu cung kia. Nhưng là bọn họ lúc này không có rảnh rỗi tính kế bắt cóc nàng mới đúng.
Xe ngựa lắc lư gay gắt, Thường Hy ở trong buồng xe muốn duy trì trạng thái cân bằng thật là vô cùng khó khăn, càng không ngừng theo buồng xe rung qua lắc lại, choáng váng như thể sắp lên chầu ông bà ông vải, nhưng nàng vẫn kiên trì để cho mình giữ vững thanh tỉnh. Lại qua một lúc lâu xe ngựa từ từ ổn định, Thường Hy bây giờ mới cảm thấy thư thái được một chút. Cả người đều cứng ngắc, dây trói thì xiết chặt đau đớn không thôi.
Thường Hy thử hoạt động thân thể, chẳng qua là trói chặt quá đến một cử động nhỏ cũng không thực hiện được, không khỏi thở dài, thật là hận đến chết não nàng! Đây là kẻ nào cư nhiên đem nàng trói lại, không biết Tiêu Vân Trác sẽ gấp thành cái dạng gì, nghĩ tới đây trong lòng càng thêm rối bời.
Thường Hy không biết hiện tại là ai bắt cóc nàng, cũng không biết bị mang đi đâu, càng không biết kế tiếp mình sẽ gặp phải chuyện gì. Tình cảnh hiện giờ như đứng đống lửa như ngồi đống than, nàng tuyệt đối không thể bó tay chờ chết, nhất định phải nghĩ biện pháp chạy trốn!
Xe ngựa dần dần dừng lại, Thường Hy cảm thấy trong lòng rét lạnh, đây là đã đến nơi sao? Nàng lẳng lặng dán vào buồng xe nghe động tĩnh bên ngoài, nhưng là chung quanh yên tĩnh một chút âm thanh cũng không có, suy nghĩ một chút có thể là ở ngoại thành vắng vẻ, không phải ở trong thành. Đang lúc này nàng nghe thấy có tiếng bước chân đi đến cho nên vội vàng nhắm mắt lại giả bộ còn chưa tỉnh, lấy bất biến ứng vạn biến là biện pháp duy nhất trong lúc này rồi!
Thường Hy nhắm hai mắt lại nên xúc giác cực kỳ nhạy cảm, nàng có thể cảm nhận được rèm xe vén lên, còn có từng trận gió tiến vào khiến thân thể nàng phát lạnh.
“Thế nào còn chưa có tỉnh? Chẳng lẽ chết rồi?” Thanh âm của một cô gái truyền đến, giọng nói này nghe rất quen, trong lúc bất chợt liền nghĩ tới là đám nữ tử dưới chân núi, thì ra là bọn họ! Thường Hy lập tức cảm thấy lạnh như băng, những người này vừa mới bắt đầu liền nhắm đến mục tiêu duy nhất là nàng, đến tột cùng là người nào?
“Không thể nào, thời điểm ném lên xe rõ ràng còn có hô hấp…” Lời này tuy nói ra nhưng trong thanh âm cũng có chút không xác định, chỉ nghe cô gái này lại nói: “Ngươi đi xem một chút xem thế nào? Nếu như chết thật ta còn nghĩ cách ứng phó, đối phương cũng không phải kẻ hiền lành gì!”
“Cũng được, để ta xem một chút! Thật ghét, vô duyên vô cớ không biết tìm một nữ nhân làm gì? Chỉ là tiểu tử này gương mặt thật đẹp a, khó trách chủ nhân cũng động lòng!”
“Câm miệng của ngươi lại, nếu như để chủ nhân nghe được sẽ rút đầu lưỡi của ngươi!” Nàng kia có chút không vui nói, trong thanh âm cũng có phần lo lắng. Thường Hy còn nghe được nàng ta sai người xem xét chung quanh một lần.
“Không nói thì thôi. Linh Ngọc tỷ tỷ, ngươi nói đến tột cùng tiểu thư là nghĩ như thế nào, giúp chuyện này phí sức lại không được cảm ơn?” Cô gái bị quở mắng hỏi, trong thanh âm cũng mang theo ba phần cẩn thận.
“Ta làm sao biết, ý định của tiểu thư luôn là khó đoán. Chỉ là tiểu thư Mạnh gia kia cũng không phải dễ sống chung, nhớ ngày đó nhiều tỷ muội của chúng ta cũng bị hại dưới tay nàng, lần này nàng có thể mời tiểu thư ra mặt nói vậy là cũng có chút bản lĩnh. Thái Thanh, thận trọng từ lời nói đến việc làm, tính khí của tiểu thư ngươi biết rồi, về sau nói ít đi một chút thì sống lâu.” Linh