Nữ nhân này chính là như vậy, làm người ta ghét bỏ nhưng không hận nổi.
“Khi đó ta không biết cô là thần nữ hộ quốc. Hiện tại đã biết, cô có thể an tâm.” Mạnh Điệp Vũ cười cười, nàng không nghĩ tới Thường Hy lại đột nhiên tính toán nợ cũ cùng nàng. “Thật ra nghĩ kỹ lại, ta cũng thích cô, trên người cô có thứ ta hâm mộ, cho nên vừa mới bắt đầu ta có chút chán ghét cô. Hiện tại buông tay, ngược lại cảm thấy có một ngày chúng ta sẽ trở thành bằng hữu.”
Thường Hy bĩu môi, nàng cũng không dám tưởng tượng. Mạnh Điệp Vũ này võ công cao cường a, nàng thì cái gì cũng không biết, cao thấp nhìn là thấy!
Thường Hy không muốn dây dưa đề tài này, ngược lại hỏi: “Cô làm thế nào để biến mất? Một người sống sờ sờ trong hậu cung này, nhất lại là biểu muội của Thái tử gia, chuyện này cũng không dễ dàng.”
“Cô nói xem, ta bị bệnh lâu như vậy, thần sắc tái nhợt lại có tia ửng hồng, nhìn một cái là biết không bình thường. Đây giống như giai đoạn cuối của bệnh, nói vậy người khác cũng không nghi ngờ chứ?”
Thường Hy chấn động trong lòng, nhìn Mạnh Điệp Vũ nói: “Cô đã sớm lên kế hoạch rồi phải không? Có phải thời điểm giao tôi cho Tần Nguyệt Như cô đã nghĩ đến ngày hôm nay?”
Mạnh Điệp Vũ gật đầu một cái, nhìn Thường Hy nói: “Đúng vậy. Tần Nguyệt Như nhìn ta không vừa mắt. Một ngày nào đó ta sẽ khiến cho bà ta ăn đau khổ.”
Thường Hy hiểu rõ trong lòng rồi, Mạnh Điệp Vũ đã lên kế hoạch chu đáo rồi. Nhưng còn có một nghi vấn, Thường Hy nhìn Mạnh Điệp Vũ nói: “Cô cứ như vậy khẳng định tôi có thể chạy trốn từ trong tay Tần Nguyệt Như?”
Mạnh Điệp Vũ cười, nhìn Thường Hy nói: “Ngày đó cánh cửa ngầm kia cô sống chết không mở được, nhưng ngay sau đó Tần Nguyệt Như cho người đi tra xét lại phát hiện cửa kia đã mở ra rồi, thế cho nên có thể thuận lợi chạy trốn. Cô nói tại sao cô không mở được cửa mà lúc sau người của Tần Nguyệt Như lại nói cửa đã mở ra đây?”
Vấn đề này vẫn khiến Thường Hy nghĩ không ra, nàng cũng buồn bực tại sao cửa ngầm kia nàng đẩy mãi cũng không động, nhất định là có cơ quan bố trí ở đâu đó, nhưng là cố tình sau đó lại nghe thấy cửa ngầm đã được mở, “Là cô động tay động chân?”
Mạnh Điệp Vũ gật đầu một cái, lại nói: “Liệt Phong có thể lấy tốc độ nhanh như vậy tìm thấy cô, là ta để lại đầu mối cho hắn. Biểu ca trên đường bị đuổi giết, mấy lần cửu tử nhất sinh, là người của ta cứu huynh ấy. Cho nên ta đã nói với cô, chỉ cần cô đáp ứng điều kiện của ta, giúp biểu ca đi lên hoàng vị, giúp ta trả được mối huyết hải thâm cừu, ta nhất định sẽ bảo hộ cô cả đời bình an.”
Đã sớm biết Mạnh Điệp Vũ không đơn giản, nhưng thế lực của nàng ta lớn như vậy thật đúng là ngoài dự liệu của nàng. Thường Hy nghĩ rồi nói ra: “Tôi tuy là thần nữ hộ quốc nhưng trừ bỏ có một chút thông minh thì văn võ đều kém, có thể giúp cô cái gì?”
Mạnh Điệp Vũ cúi đầu, ngay sau đó nói: “Chuyện này vẫn chưa thể nói cho cô biết, đến đúng thời điểm cô sẽ tự khắc biết được. Nói cho cô biết trước, đối với cô không có điểm nào tốt.” Nói tới chỗ này Mạnh Điệp Vũ dừng lại, dời đề tài: “Tối nay Mạnh Điệp Vũ sẽ bỏ mình vì bạo bệnh, tang sự của ta cô phải làm. Nhớ đem quan tài của ta bỏ vào tổ phần của Mạnh gia, quan tài không cần bịt quá kín, tránh cho ta chết ngạt hoặc không ra được. Người của ta cũng nhờ cô an trí, họ cũng không biết kế hoạch của ta, tránh để lộ phong thanh.” Nói tới chỗ này nàng ta thở dài, lại tiếp: “Cô còn phải đi tìm Dương Lạc Thanh đúng không? Ta không làm trì hoãn thời giờ của cô nữa. Cùng nàng lui tới cô phải cẩn thận, ta vừa chết, nàng ta sẽ không cố kỵ nhiều, cô ngàn vạn lần phải cẩn thận.”
Thường Hy đáp ứng Mạnh Điệp Vũ sẽ an trí người bên cạnh nàng ta thỏa đáng, lại cùng nàng ta thương nghị chi tiết kế hoạch rồi mới ra khỏi Cẩm Hoa hiên, hướng Linh Đinh các đi tới.
Dọc theo đường đi Thường Hy cũng có chút không yên lòng, nguyên tưởng rằng mình mất tích là ngoài ý muốn, vạn vạn không nghĩ tới đằng sau còn nhiều ân oán tình thù như vậy! Mạnh Điệp Vũ gánh trên lưng nhiều trọng trách như vậy, kia Tiêu Vân Trác thì sao? Hắn sẽ phải tự mình hứng chịu bao nhiêu? Trên lưng hắn có phải hay không so với Mạnh Điệp Vũ còn nhiều hơn nhiều lắm? Hắn luôn là lạnh lẽo như băng khiến người khác tránh xa ngàn dặm, có phải lý do cũng là vì những thứ này hay không?
Một khối núi hoang kéo ra Tấn vương, một Tấn vương lại kéo ra nhiều thị thị phi phi như vậy, cho đến giờ phút này Thường Hy rất muốn xem xem Tấn vương đến tột cùng là người như thế nào? Nhớ hắn cơ hồ được xưng là truyền kỳ khi còn sống, cuối cùng lại mất tích, cái này khiến Thường Hy không khỏi kích động.
Mạnh Điệp Vũ, mẫu thân của Mạnh Điệp Vũ, dì nàng ta, Tần Nguyệt Như, Dương Lạc Thanh, Dương Tuyển, Tấn vương, tiên Hoàng hậu, Minh tông, Tiêu Vân Trác… Từng người một đều lướt qua trong đầu nàng, mỗi người đều có một câu chuyện cũ dây dưa dính líu với nhau. Hôm nay nàng cũng bị hãm sâu ở trong vũng bùn, bị từng người này nhìn chằm chằm không dứt.
Sư phụ nói nàng cả đời này chông chênh gập ghềnh, nếu có may mắn vượt qua, sau này nhất định sẽ trở thành người trên vạn người. Nếu không
