ợc lại làm liên lụy đến ngài ấy. Thật may là lần đó rơi xuống còn có cây cỏ chống đỡ, nếu không thì đã vùi xác nơi đáy cốc.”
“Thì ra lời đồn đãi là thật, quả nhiên Minh vương điện hạ đã cứu cô, cũng khó trách mấy ngày gần đây lại nói bóng nói gió vô cùng lợi hại!” Phùng Lương đễ cố làm ra vẻ sợ hãi, than nói.
Thường Hy càng lúc càng bị nàng ra tung hỏa mù, nhìn bộ dạng Phùng Thư Nhã chính là đang biết cái gì đó lại muốn dụ nàng cắn câu. Nàng nghĩ rồi nói ra: “Chuyện gấp cứu người nên phải bắt buộc, điều này cũng không có cách nào. Lúc đó Thái tử gia cách nô tỳ quá xa, muốn cứu nô tỳ cũng chỉ sợ nước xa không cứu được lửa gần. Thái tử gia đã nói qua với nô tỳ đã đáp tạ ơn cứu mạng của Minh vương điện hạ rồi!”
Thần thái Phùng Lương đễ cứng đờ, Thường Hy càng nhìn càng cảm thấy trong đó có huyền cơ gì, lòng nóng như có lửa đốt nhưng trên mặt vẫn một mực tỏ ra bình tĩnh, nói tiếp: “Không biết Phùng Lương đễ đã nghe được những gì? Nô tỳ cũng rất muốn được mở mang thêm kiến thức!”
Phùng Thư Nhã nhìn Thường Hy, thần thái có chút ngưng trọng, há miệng nói: “Mọi người đều nói thanh bạch đối với nữ nhi gia là rất quan trọng. Tay của cô bị Minh vương điện hạ kéo qua rồi, hai người còn cùng nhau rơi xuống vách núi, cô nói đây không phải là đại sự?”
Linh quang trong đầu Thường Hy lóe lên, có thứ gì đó bay vụt qua rồi nhanh chóng biến mất, thần sắc trong trẻo lạnh lùng nhìn Phùng Thư Nhã nói: “Lương đễ đây là có ý gì?”
“Không phải ta có ý gì mà là cô nên tự mình biết đây là có ý gì. Nam nữ thụ thụ bất thân, chút đạo lý này cô cũng không hiểu được sao?” Phùng Thư Nhã mang theo châm chọc nói, lúc này lại chậm rãi đứng dậy, nhìn Thường Hy, tiến lên một bước đến gần bên cạnh nàng thấp giọng mà nói ra: “Không có ai có thể chống lại vận mệnh được. Ngay cả khi cô được Hoàng thượng miễn xá thương tạ, ca ca của cô đỗ trạng nguyên, nhưng cô vẫn như cũ không thể thay đổi được vận mệnh của mình. Thân phận của cô thật sự đắt giá, tuy nhiên nó lại không thể tỏa sáng được ở Đỉnh Nguyệt quốc. Ta xem cô có thể diễu võ dương oai được mấy ngày, cô sớm muộn cũng sẽ rời đi nơi này, mà ta sẽ vĩnh viễn ở lại bên cạnh Thái tử gia!”
Phùng Thư Nhã xoay người rời đi. Thường Hy nhíu chặt chân mày, mới vừa rồi Tiêu Vân Triệt còn nói có người xin Hoàng thượng ban hôn, bên này Phùng Thư Nhã lại đến nói nàng mất trong sạch cùng Chuyên Tôn Nhạc Đan. Liên hệ hai chuyện này với nhau, nàng đột nhiên bừng tỉnh hiểu được!
Nhớ ngày đó trên núi xuất hiện hai cỗ hắc y nhân, hiện tại Thường Hy có thể xác định một nhóm trong đó thuộc về Mạnh Điệp Vũ, mà nhóm còn lại… Bây giờ nghĩ lại thật cùng Tần Nguyệt Như không thoát khỏi quan hệ, nếu không cũng không có biện pháp giải thích chuyện nàng bị gả đi này rồi!
Khó trách Mạnh Điệp Vũ đá nói Tần Nguyệt Như âm hiểm xảo trá, quỷ kế tầng tầng, hôm nay nàng coi như đã được lãnh giáo. Bà ta làm việc quả nhiên phòng ngừa chu đáo, rơm rạ phòng tuyến trải dài đến ngàn dặm.
Nói như vậy, thời điểm Tần Nguyệt Như giao dịch cùng Mạnh Điệp Vũ cũng đã nghĩ đến việc nàng có thể chạy trốn, dĩ nhiên chỉ là ngộ nhỡ, cho nên ngày đó bà ta mới phái thêm hắc y nhân đến tập kích ở trên núi. Nếu quả thật là như vậy thì ngay cả con trai của mình bà ta cũng dùng để tính kế sao? Hay nói Chuyên Tôn Nhạc Đan vốn là đồng mưu? Điểm này Thường Hy cũng không có cách nào xác nhận.
Không nghĩ tới người đến xin Hoàng thượng ban hôn lại là Minh Khải quốc, nhưng mà nàng vẫn có chút nghĩ không thông chuyện này. Chuyên Tôn Nhạc Đan đã tự mình nói với nàng mẫu phi của hắn bị đánh vào lãnh cung. Một nữ nhân ở trong lãnh cung làm sao lại có bản lĩnh thuyết phục Hoàng đế Minh Khải quốc xin gả nàng cho con trai bà ta đây?
Nghĩ tới nghĩ lui, trừ phi Tần Nguyệt Như có thủ đoạn thông thiên gì, nếu không cũng chỉ có một suy đoán, đó chính là Chuyên Tôn Nhạc Đan đang lừa gạt nàng. Nghĩ tới đây Thường Hy liền cảm giác cực kỳ khó chịu. Ở trong lòng của nàng, Chuyên Tôn Nhạc Đan vẫn là một nam nhân quang minh lỗi lạc, nếu như hắn thật lừa gạt nàng, Thường Hy có chút không thể tiếp nhận nổi. Nàng tình nguyện tin rằng Tần Nguyệt Như kia có thủ đoạn một tay che trời mới có thể vây khốn nàng.
Nàng mới chỉ trở lại trong thời gian ngắn ngủi mà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Nếu như còn tiếp tục, nàng không biết nên đặt chân trong thâm cung này thế nào đây?
Chân mệnh thiên nữ may mắn mà cũng bất hạnh. Thật ra chính nàng cũng không mong muốn có vòng sáng chói mắt này vây quanh mình, nàng tình nguyện chỉ là một nữ tử bình thường, cùng nam nhân mình thích sống đến đầu bạc răng long. Bi kịch của thủy tổ Hoàng hậu nàng không muốn tái diễn, nhưng chính nàng cũng không có biện pháp tin tưởng Tiêu Vân Trác sẽ không động lòng trước nữ nhân khác sau này. Trên thế gian này sẽ có nam tử thứ hai giống cha nàng sao?
Chuyện tình vô cùng cấp bách trước mắt chính là đem nguy cơ đang tới giải trừ. Thường Hy nàng tuyệt đối sẽ không gả đến Minh Khải quốc, không nói đến nữ nhân Tần Nguyệt Như khiến người ta sợ hãi cách xa ba thước kia mà chính là nàng cũng chưa bao giờ nghĩ tớ
