ụng đầu chết ngay tại nơi này cho ngươi xem! Ta nói cho ngươi biết, ta mặc dù tay trói gà không chặt nhưng nếu muốn tìm chết thì ngươi cũng không thể ngăn được!” Thường Hy đem đầu nhắm ngay vào vách tường, một bộ liều mạng không cần suy nghĩ.
Chuyên Tôn Tử Di lúc này mới dừng lại bước chân, châm chọc nói: “Nữ nhân cay cú này hắn thấy thế nào mà lại để vào mắt?”
“Người nào?” Thường Hy không hiểu hỏi. Nam nhân này có tật xấu hay không, nói chuyện cứ úp úp mở mở.
“Chuyên Tôn Nhạc Đan, còn có thể là ai?” Khóe miệng Chuyên Tôn Tử Di nhếch lên một nụ cười thật lớn, nhìn Thường Hy nói.
“Phi! Ngươi không cần quan tâm! Ngươi cái tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ, thừa dịp ta không thể liền đánh lén sau lưng. Nói chuyện với ngươi ta cũng cảm thấy bẩn, lăn ra xa một chút!” Thường Hy có chút giận. Nàng chính là nữ nhân chanh chua thì thế nào, ngày hôm nay nếu không biểu hiện một chút phong thái chanh chua cho hắn xem thì thật đúng là uổng phí cái hư danh này. Nghĩ tới đây nàng liền túm lấy cái gối ở bên cạnh nhằm hướng Chuyên Tôn Tử Di mà ném, vừa ném vừa nói: “Cổ nhân có nói: quân tử quên mình vì nước. Ngươi ngay cả một chuyện như thế này cũng dám làm, đúng là không có phu tử dạy bảo. Nam nhân các ngươi tranh quyền, tranh thế, tranh nữ nhân, điều này không nói làm gì. Nhưng làm việc phải có phong thái của quân tử, bất kể thủ đoạn gì cũng chính đại quang minh mà làm. Ngươi lén hạ độc thủ sau lưng ta như vậy chính là hèn hạ trong hèn hạ, vô lại trong vô lại. Ngươi không chỉ làm mất mặt phu tử dạy bảo ngươi, mất mặt cha mẹ sinh ra ngươi, còn làm mất mặt quốc gia của ngươi! Đối phó với một nữ nhân như ta thì coi là bản lãnh gì, có năng lực thì ngươi quang minh chính đại hướng Hoàng thượng cầu hôn ta đi! Biết rõ tự mình không thể làm được, lúc này mới cấu kết cùng Dương Lạc Thanh hạ độc thủ sau lưng ta. Ta nói cho ngươi biết, bà nội ngươi đây không có gì chỉ có ngông nghênh. Ngươi nếu dám dùng vũ lực làm tổn hại thanh danh của ta, ta liền liều mạng với ngươi, trước khi chết cũng kéo bằng được cái đệm lưng, trên đường xuống hoàng tuyền cũng không cô đơn. Ta còn muốn đến trước mặt diêm vương gai nói rõ tội trạng của ngươi, để cho ngươi đời đời kiếp kiếp không thể đầu thai, vĩnh viễn làm cô hồn dã quỷ…”
Chuyên Tôn Tử Di mở to mắt nhìn chằm chặp Thường Hy. Ngày hôm nay coi như biết được cái gì gọi là miệng lưỡi lưu loát, cái gì gọi là thao thao bất tuyệt, cái gì gọi là phong thái của nữ nhân chanh chua, cái gì gọi là khó lòng giãi bày rồi! Ngu Thường Hy này chính là nữ nhân trong đoan trang hào phóng, biết tiến biết lùi, tri thư đạt lễ trong miệng mấy kẻ ngoài kia đó sao?
“Dừng! Dừng lại! Cô trước hết ngừng nói a a a!!!… Nghe ta nói một câu có được hay không?” Chuyên Tôn Tử Di cam bái hạ phong rồi, mắt thấy thời gian có hạn, nếu hắn không nhanh một chút chỉ sợ không kịp.
“Ngươi còn muốn nói cái gì? Ta với ngươi có cái gì để nói?” Thường Hy vẫn còn không hết giận. Nói thật là nàng hận thấu xương cái tên dối trá côn đồ này, ngoài mặt thì tươi cười giả lả nhưng trong bụng lại găm đầy gai nhọn. Đây không phải là người, chính là một tên súc sinh. A, không đúng, hổ không ăn thịt con, dê biết quỳ dưới gối mẹ, cái tên này ngay cả súc sinh cũng không bằng. Chỉ có thể trách mình ra hang hùm lại vào nhầm ổ sói, như thế nào lại mệnh khổ như vậy a? Tiêu Vân Trác chỉ sợ cũng không biết nàng bị người ta bắt đi rồi! Nếu biết sẽ như thế này nàng nhất định sẽ mang theo hai tiểu cung nữ! Biết vậy chẳng làm a, ngu ngốc chết mất thôi!
Chuyên Tôn Tử Di đúng là không còn cách nào nữa, quay đầu nhìn về phía cửa hô: “Huynh mau ra đây đi, nếu không ta bị nàng mắng còn gì là người nữa, ngay cả súc sinh cũng không bằng! Đáng thương ta phí hết tâm tư giúp huynh, nay lại rơi vào kết quả như thế này. Ta kiện huynh, huynh nhất định phải bồi thường cho ta!”
Mấy câu này của Chuyên Tôn Tử Di khiến cho Thường Hy bị hù dọa, đây là có chuyện gì xảy ra? Trong căn phòng này còn có người khác ư? Nàng còn đang nghi hoặc thì nghe thấy tiếng bước chân lại gần, còn có thanh âm cười trộm truyền đến. Hả, thanh âm này nghe có chút quen tai!
Thường Hy liếc mắt nhìn Chuyên Tôn Tử Di, nhấc chân xuống giường, thò người ra nhìn, nụ cười trở nên trắng bệch. Người đi ra lại là Tiêu Vân Trác!
Rối loạn! Tuyệt đối rối loạn! Chuyện gì đang xảy ra thế này?
“Làm sao chàng lại ở chỗ này? Chàng cùng hắn… Chẳng lẽ các người là hợp tác lừa gạt ta?” Thường Hy nhìn Tiêu Vân Trác hỏi, sắc mặt tràn ngập ưu thương, đáp án này nàng không chấp nhận nổi.
“Nghĩ gì thế? Tuyệt đối không, ta làm sao có thể cùng hắn thông đồng làm bậy!” Tiêu Vân Trác vội vàng chối bỏ, nhìn Thường Hy nói: “Chuyện này đột nhiên xảy ra, không kịp nói với nàng cho nên đành phải tiên hạ thủ vi cường! (ra tay trước chiếm lợi thế.)”
“Cái gì tiên hạ thủ vi cường? Chàng cùng hắn quan hệ là như thế nào? Hai người quen biết nhau? Đây đến tột cùng là có chuyện gì?” Thường Hy thật sự nghĩ không thông.
Tiêu Vân Trác đi tới trước mặt Thường Hy, nói: “Chúng ta qua bên kia đi. Lực phá hoại của nàng quá mạnh, bên này sợ là phả