ưa tìm được Thường Hy.
Sáng sớm ngày hôm sau, trời còn tờ mờ hơi sương thì bọn Tiêu Vân Trác đã vội vã thúc ngựa chạy đi. Ngược lại Thường Hy không nhanh không chậm, thức dậy không có đụng phải bọn họ, ở trong khách sạn dùng xong điểm tâm, lại mua không ít bánh bao, lương khô dùng để ăn trên đường, lúc này mới tiếp tục lên đường tiến về phía trước.
Nhưng là… Thường Hy nhìn gương mặt hào sảng của nam tử trung niên trong buồng xe mà nhức đầu không dứt. Cũng không biết từ đâu xuất hiện kẻ điên này nói nàng là con trai hắn ta, cứ bám lấy nàng chết không thả. Nàng nói không phải, nhưng là ánh mắt của mọi người trong khách điếm đều nhìn nàng có chút quái quái. Người làm nói nam tử kia ở trên xe ngựa của nàng một đêm, còn châm chọc bảo nàng rằng chỉ lo ăn lo uống cho bản thân, đem cha già vứt trên xe ngựa không quan tâm sống chết. Ánh mắt tiểu nhị kia rõ ràng là mang theo khinh bỉ nồng đậm.
Thường Hy dưới ánh mắt sắc bén như dao phi tới của mọi người, lại dây dưa mãi không dứt với nam tử kia, trong tình huống nàng không muốn gây quá nhiều sự chú ý, không thể làm gì khác hơn là dẫn theo tên con riêng lớn như vậy rời khỏi khách điếm. Hiện tại tạm thời không nhắc đến thì hơn.
“Nhi tử, ta khát, rót cho ta ly nước. Không có chút hiếu thuận nào cả, muốn cố ý để ta chết khát à?” Trong buồng xe lại truyền ra giọng nói của nam tử kia. Từ sáng cho tới lúc này không có biết bao nhiêu lần khát và đói bụng, dày vò Thường Hy đến nỗi nàng chỉ muốn hét lên CMN!
Nàng bây giờ là người không thể để lộ tung tích, nàng nhẫn nhịn, nàng nhẫn nhịn, nàng lại nhin! Thường Hy đem những lời này ở trong bụng hung hăng đọc mười mấy lần, lúc này mới đem bình nước cách rèm đi vào!
Thường Hy vừa mới ngồi xuống xong, trong lúc bất chợt liền nghe thấy có tiếng vó ngựa cấp tốc truyền đến. Không đợi nàng phản ứng kịp, một con ngựa đã dừng ở trước mặt của nàng, quát lên: “Tiểu tử, có thấy một cô gái xinh đẹp như hoa đi qua đây không? Đây là bức họa, ngươi xem một chút đi!”
Thường Hy vừa đúng đưa lưng về phía người nọ, nghe nói như thế thì cả người run lên, sắc mặt có chút trắng bệch, bức họa? Vậy thì không hay rồi, mặc dù khuôn mặt nàng có cải trang chút ít, nhưng là cẩn thận đối chiếu với bức họa thì vẫn có thể nhìn ra, này như thế nào mới tốt? Trong lúc nhất thời có chút sợ, không biết người tới là người nào, nếu như bị bắt đi thì xong đời rồi!
“Này, tên tiểu tử kia, hỏi ngươi ngươi không nghe thấy sao? Muốn chết à?” Vị quân gia hiển nhiên mất hứng, nhìn bóng lưng Thường Hy mà toát ra lửa giận.
Thường Hy cũng cực kỳ tức giận, nhưng là nàng không có võ công, người ta chỉ cần dùng một đầu ngón tay út là có thể đâm chết nàng. Hảo hán thì không sợ chịu thiệt trước mắt, muốn lên tiếng để đáp lại nhưng lại sợ bọn họ nghi ngờ, trong lúc nhất thời giằng co không biết nên làm gì.
“Quân gia, ngài đừng tức giận, tiểu tử chết tiệt nhà ta từ lúc sinh ra đã không biết ăn nói, hướng nội vô cùng a. Ta không biết dùng bao nhiêu cách bắt hắn nói mấy câu mà cũng vô tác dụng. Ngày hôm nay ngài dù đánh chết hắn hắn cũng không chuyện, con bê quắt queo này, thật làm tức chết ta rồi!” Nam tử trung niên vẫn một mực không nói lời nào nãy giờ bỗng nhiên lại chui ra khỏi buồng xe, khom người cúi đầu, gương mặt nịnh bợ nói chuyện.
Thường Hy nghe được câu này thiếu chút nữa xỉu vì tức, con bê quắt queo? Ngươi mới là con bê quắt queo, cả nhà ngươi đều là con bê quắt queo. Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, rồng rơi nước cạn bị tôm giỡn, nàng thật là khốn a, xui xẻo tận mạng rồi! Tức thì có tức nhưng vẫn vểnh tai lên nghe bọn họ nói chuyện.
Nghe được lời nam tử trung niên nói, bên kia dội lại một mảnh cười vang. Vị quân gia kia cười nói: “Lão đầu, xem ngươi hào hoa phong nhã mà lời nói cũng không xuôi tai. Con có làm sao thì cũng là con của ngươi, ngươi mắng hắn không phải là mắng mình sao?”
Nam tử trung niên nghe vậy thì gương mặt đỏ bừng, có chút co quắp nói: “Quân gia chê cười, cũng đã đến nước này thì sao có thể kiềm chế, nuôi con trai như vậy liền đủ uất ức rồi, những thứ khác không nói cũng được. Không biết quân gia muốn hỏi cái gì thì hỏi ta đi, ngài hỏi nhi tử ta thì chết hắn cũng không nghẹn ra được một cái rắm đấy!”
Mọi người lại cười ồ một trận, thật lâu mới dừng lại. Quân sĩ kia mở ra bức họa hướng nam tử trung niên nói: “Ngươi xem một chút, có thấy nữ tử như thế này đi qua hay không? Đây là khâm phạm triều đình, nếu như chứa chấp hoặc biết mà không nói thì sẽ gánh tội lớn diệt tộc đấy!”
Khâm phạm? Thường Hy thiết chút nữa bị nước miếng của mình nghẹn chết, kịch liệt ho khan. Quân sĩ kia nhìn Thường Hy, hỏi: “Ngươi làm sao vậy? Nhận ra cái gì phải không?”
Thường Hy lắc đầu một cái, lại không dám nói câu nào. Nam tử trung niên kia lại vội vàng nói: “Quân gia chế giễu, tên không có tiền đồ này vừa nghe ngài nhắc đến khâm phạm triều đình liền sợ hãi. Hắn một tên quê mùa cũng chưa từng nghe đến những người này, thực sự là bị hù chết, chớ trách móc, chớ trách móc!”
“Điều này cũng đúng, chưa từng gặp qua người thôn quê nào có hiểu biết một chút. Vậy ngươi m
