XtGem Forum catalog
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210743

Bình chọn: 10.00/10/1074 lượt.

au nói xem đã gặp qua người này hay chưa?” Quan nhân có chút không nhịn được nữa, trì hoãn thời gian quá dài.

Nam tử trung niên kia cẩn thận nhìn bức họa, một hồi lâu mới lên tiếng: “Tiểu dân chưa từng nhìn thấy qua người này. Nơi đâu hoang sơn dã lĩnh làm sao có thể có được tiên nữ như thế này! Nếu như thực sự có thì nhìn thấy cũng sẽ không quên!”

Quan nhân kia có vẻ thất vọng, hừ lạnh một tiếng, phất phất roi ngựa đối với người phía sau nói: “Tiếp tục đuổi!”

Một đám người gào thét đi qua. Thường Hy nhìn bóng lưng bọn họ mà lâm vào trầm tư, lúc nào thì nàng trở thành khâm phạm triều đình? Dính phải điều này, về sau làm sao có thể sống yên ổn?

Nam tử ngồi vào trong buồng xe, nhìn gò má Thường Hy, sau đó cười nói: “Con trai, ta đói bụng, chúng ta đi nhanh đi, buổi trưa tìm một chỗ nghỉ ngơi a!”

Thường Hy liếc mắt nhìn nam tử đang cười rực rỡ với mình, chau mày, muốn nói cái gì, nhưng nhớ đến vừa rồi hắn mới giải vây cho mình liền không nỡ nói ra lời khó nghe. Nhưng muốn thân cận với hắn một chút cũng không thể, dù sao bọn họ cũng là người xa lạ.

Hơn nữa Thường Hy cảm thấy kẻ có khí phách, lại mặt dày mày dạn đi theo nàng này không phải là đèn cạn dầu, hắn nhất định có bí mật gì không thể nói. Chỉ bằng vài ba lời hắn vừa nói liền đuổi được đám binh lính kia đi, người này làm sao có thể là dạng ngay cả cơm ăn nước uống cũng không kiếm nổi đây? Nhưng hắn tại sao lại gắt gao dính chặt lấy nàng? Nhìn bộ dáng hắn hào hoa thế này, tuổi lại một xấp dày rồi, thật khiến người ta đoán không ra hắn là người như thế nào? Đến từ nơi nào? Tại sao lại bám dính lấy nàng, thay nàng giải vây như vậy?

Thường Hy có một loại cảm giác rất kỳ quái, nàng chắc rằng nam tử này đã nhận ra người trong bức họa là nàng rồi, nhưng tại sao hắn lại không mở miệng hỏi nàng một chút? Thật là không nghĩ ra!

“Trong buồng xe có đồ ăn, đói bụng thì ăn thứ đó!” Thường Hy không vui nói, thật là phiền chết nàng. Cứ tưởng chỉ ra ngoài giải sầu, lão thiên gia làm cái gì lại giao cho nàng một miếng cao da chó như thế này?

Nam tử trung niên nhìn Thường Hy, trong mắt lóe lên một tia ánh sáng nhưng ngoài miệng lại nói: “Thằng nhóc không có lương tâm, nếu không có cha ngươi, ngươi vừa rồi nhất định phải chịu vài lằn roi rồi. Chuyện vừa qua đã ngay lập tức trở mặt…”

Thường Hy có chút nhức đầu, vì sao lại đụng phải một… cực phẩm như vậy? Thật muốn ngửa mặt lên trời than thở, ông trời ơi, ngài chơi ta à? Nhưng là nàng không dám, sợ mạo phạm thần thánh thì sau này cũng không sống tốt!

Nàng vung roi cho xe ngựa chạy lên phía trước. Hành động đột ngột này khiến nam tử trung niên không kịp đề phòng, chợt ngã về phía sau, nhất thời biến thành hồ lô lăn lông lốc trong buồng xe. Thường Hy hé miệng cười ha hả, nghênh ngang đánh xe đi.

Nam tử trung niên mặc dù không ngừng chửi rủa nhưng là trên mặt lại treo lên nụ cười cao thâm Thường Hy không thấy được, ánh mắt nhìn Thường Hy tĩnh mịch không thấy đáy, làm cho người ta không đoán ra được tâm tư của hắn.

Đi đến tận trưa rõ rốt cuộc cũng tới một phiên chợ nhỏ. Xe ngựa đi không nhanh, Thường Hy từ từ tiến về phía trước. Trong buồng xe nam tử kia lại hô: “Con trai, cha ngươi muốn uống rượu, mua cho ta một bầu, nhanh lên một chút! Ta thèm sắp chết rồi, ta muốn trúc diệp thanh thượng hạng, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!”

Sắc mặt Thường Hy tái xanh, tên khốn này thật đã đem nàng làm con trai rồi, đang muốn nổi đóa, trong lúc bất chợt đám người phía trước bắt đầu náo loạn. Trước mặt không biết đã xảy ra chuyện gì, người người kinh hoảng kêu to. Thường Hy nắm chặt dây cương không để cho ngựa hoảng sợ mà chạy loạn, xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp người, trong lúc bất chợt nhìn thấy một thân ảnh khiến nàng biến sắc!

Thường Hy không bao giờ nghĩ tới ở chỗ này lại gặp lại Tần Nguyệt Như, nữ nhân đáng chết này tại sao lại ở đây? Bà ta không phải đã ngồi lên ghế thái hậu, giờ phút này nên ở trong hoàng cung Minh Khải quốc tác uy tác phúc mới đúng chứ?

Thường Hy thốt nhiên thất sắc, kéo dây cương muốn xoay đầu nhưng là đám người xung quanh đang nháo nhào chạy, chật chội không chịu nổi, đi lại một bước cũng thấy khó khăn. Sắc mặt Thường Hy trắng bệch, tuyệt đối không thể để Tần Nguyệt Như nhìn thấy nàng, nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Thường Hy chui vào trong buồng xe nhìn nam tử trung niên kia nói: “Ta phải đi rồi, không thể chăm sóc ông, ông tự giải quyết cho tốt đi. Ta biết ông không phải là kẻ ngốc, cũng không ngây ngô, không biết tại sao ông lại đi theo ta, nhưng là bây giờ không thể đi theo được nữa, ta sẽ mang lại cho ông họa sát thân. Ta đi trước, ông bảo trọng!” Thường Hy nói xong liền quay đi nhưng bất chợt lại xoay người trở lại, lấy ra một chiếc túi tinh xảo nói: “Nơi này có bạc, ông cầm đi, chớ để đói bụng.”

Nam tử đột nhiên kéo tay Thường Hy, cười nói: “Con rùa con, ngươi muốn chạy trốn? Ngươi có thể cha ngươi ở lại một mình sao? Ngươi thằng con trai vừa không hiếu thuận vừa không nghe lời này, đi cũng phải mang theo cha ngươi a!”

Thường Hy đang vội, đẩy nam tử kia ra, nói: “Ô