Teya Salat
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210550

Bình chọn: 9.00/10/1055 lượt.

có thuốc giải?” Hàng Nhạc Thủy khẽ cười, nhìn Vân Thanh nói: “Thật ra thì ta cảm thấy người hạ độc chưa chắc đã là hắn. Cô nương suy nghĩ một chút không phải còn có một vị có thể có hoa châu bích la sao?”

Ánh mắt Vân Thanh sáng lên. Đúng vậy a, điểm này làm sao có thể quên. “Ý của tiên sinh là?”

“Cô nương rất thông minh, đã biết người ta nói là ai. Được rồi, ta muốn đi ngủ, ngày mai vào trận cũng muốn đi tham gia náo nhiệt!” Hàng Nhạc Thủy cười ha hả xoay người bước đi.

Vân Thanh cẩn thận suy tư một phen, ánh mắt híp lại, lặng lẽ xoay người đi đến doanh trướng của Mười tám cây trâm hoa, có một số việc cần bàn bạc lại.

Ngày thứ hai, trời vừa hừng đông, tù và kêu liên hồi. Quân sĩ tất cả đều xếp hàng tề chỉnh, tay mang binh khí chờ phân phó. Liếc nhìn lại, người ngựa một đoàn trông vô cùng uy phong. Vốn là ở trong doanh trướng, Thường Hy lại không hề báo trước xuất hiện ở trước mặt mọi người. Tiêu Vân Trác tung người xuống ngựa, nhìn Thường Hy nói: “Nàng về đi. Có Lục nguyên soái chỉ huy nhất định sẽ khải hoàn trở về, nàng không cần lo lắng, tự chăm sóc cho mình tốt là được.”

Thường Hy cũng không phản ứng gì trước lời nói của Tiêu Vân Trác, đi tới trước mặt Lục Phụng Thiên thấp giọng nói mấy lời. Lục Phụng Thiên nhìn thật sâu Thường Hy một cái, lại quay đầu hướng Tiêu Vân Trác nói: “Thái tử gia, không bằng ta phái thêm mấy người cận thân bảo vệ Thái tử phi, ngài xem thế nào?”

Lời này ý tứ chính là muốn cho Thường Hy đi. Mọi người đều tò mò không biết Thường Hy đã nói cái gì mà khiến Lục Phụng Thiên lại nhanh chóng đổi ý như vậy.

Thật ra thì Thường Hy nói rất đơn giản, nàng chỉ bảo với Lục Phụng Thiên rằng đối với việc phá Phi Long trận có ý tưởng, nhưng nếu không cho nàng đi thì nàng sẽ không nói. Huống chi lấy tính tình Thường Hy, không cho nàng đi nàng sẽ tìm mọi cách để đi, thay vì như vậy không bằng trực tiếp đưa nàng theo để dễ bảo vệ. Cho nên lúc này Lục Phụng Thiên mới nói như vậy.

Tiêu Vân Trác bất đắc dĩ gật đầu một cái, nhìn Thường Hy nói: “Nàng ở chung một chỗ với ta, không cho chạy loạn.”

Thường Hy lộ ra một nụ cười cực kỳ sáng lạn, nhảy lên ngựa của Tiêu Vân Trác. Tiêu chí hôm nay là phá trận, không phải công kích quy mô lớn cho lên phần lớn đội nhân mã ở ngoài quan sát, không vào hết toàn bộ, tránh cho Nạp Tháp nhân cơ hội công thành.

Tù và lần nữa hú dài phá vỡ không gian yên tĩnh. Mặt trời chậm rãi dâng lên, ánh sáng vàng cam nhạt nhòa chiếu sáng rực rỡ áo giáp sắt của thiên binh vạn mã, dát lên những nam tử hán hy sinh thân mình bảo vệ quốc gia này một tầng kim quang. Không có ở nơi nào, vĩnh viễn không có một cảnh tượng nào có thể trang trọng như hình ảnh đại quân trước trận chiến này. Một loại hơi thở sát phạt dường như đang cháy ngùn ngụt lên trong không khí.

Các tướng sĩ đều hô vang khẩu hiệu như sấm dậy trời đất, ngựa hí ngàn dặm, gươm đao nhất tề tuốt khỏi vỏ. Thường Hy chỉ cảm thấy toàn thân tràn trề hơi thở chiến đấu, giống như vào thời khắc này, tử vong chỉ là chuyện không đáng kể, sứ mạng của bọn họ là thần thánh, là vinh quanh. Bọn họ đang tận hiến sức mình để bảo vệ quốc gia, loại kiên định này đã trở thành niềm tin bén rễ ăn sâu vào trái tim mỗi người đang đứng đây.

Lục Phụng Thiên vung tay lên, cờ lệnh theo gió bay phấp phới, đội ngũ chậm rãi tiến về phía trước, tiếng bước chân không có chút nào hỗn loạn, ngược lại hết sức chỉnh tề. Cả vùng đất tựa hồ như đang run lên từng nhịp.

Bởi vì Phi Long trận cách nơi bọn họ đóng quân không tính là quá xa, hơn nữa Thường Hy mang thai, đương nhiên không thể phóng ngựa chạy băng băng. Nhưng cũng trong khoảng thời gian ngắn liền thấy được Phi Long trận khí thế ngút trời cách mấy trăm dặm phía trước. Ở phía đối diện, đội quân ngàn vạn binh sĩ của Minh Khải quốc đang cầm binh khí đứng im chờ phân phó. Xa xa nhìn lại, đội hình uy vũ, tinh thần cường thịnh, không thể coi thường.

Phía trước đội ngũ có một chiếc chiến xa, đứng trên đó là một nam tử mặc cẩm phục, cũng không thấy mặc thêm khôi giáp, chắn hẳn đó chính là Nạp Tháp.

Lục Phụng Thiên phái một binh lính truyền tin cho Minh Khải quốc. Mọi người đều yên lặng chờ đợi, một lát sau binh lính kia liền quay trở về bẩm báo: “Khởi bẩm nguyên soái, thuộc hạ đã nói cho bọn họ hôm nay chỉ phá trận không giao chiến.”

“Bên kia nói thế nào?” Lục Phụng Thiên trầm giọng hỏi.

“Bên kia đáp ứng, chỉ là có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Nạp Tháp nói chỉ cho chúng ta cơ hội ba lần phá trận, nếu sau ba lần mà không phá được thì hắn sẽ hủy Phi Long trận, hủy diệt toàn bộ đại quân bên trong.”

“Khinh người quá đáng, thật đúng là coi bọn ta chỉ là lũ tầm thường sao?” Lục Phụng Thiên cả giận nói, nhìn binh lính kia ra lệnh: “Ngươi truyền lời, nếu như ta phá được Phi Long trận, Minh Khải quốc phải lui binh, nếu không ta nhất định sẽ cho đại quân đuổi đánh đến tận quốc đô của bọn họ!” Lục Phụng Thiên nói, toàn thân tản ra khí thế lẫm liệt, đó chính là khí chất tôi luyện được trên mấy chục năm chinh chiến sa trường, lời nói nhiếp nhân tâm.

“Dạ.” Binh lính kia lập tức đi ngay. Mọi người lại lâm