Disneyland 1972 Love the old s
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329983

Bình chọn: 10.00/10/998 lượt.

vì ta biết ngươi sẽ không làm thương tổn đến ta, đúng không?”

“Ngươi nói bậy, ta không phải là người tốt. Ta thật sự sẽ giết người!” Minh Sắt ngẩng đầu lên nói, ánh mắt nhìn Thường Hy có chút tức giận, nàng ta làm sao mà biết được? Thật sự nàng cũng không muốn giết người, cho nên những năm này mặc dù đứng đầu một nhánh của Mười tám cây trâm hoa nhưng cũng có rất ít người biết tới nàng.

“Kẻ thích giết người sẽ mang trong mình sát khí không giấu được, nhưng ngươi lại không có. Nương của ngươi thì khác, cả ngày một bộ ôn hòa nhưng trong ánh mắt luôn có sự lạnh lẽo khiến người ta run rẩy. Ngươi rõ ràng là một cô gái tốt, tại sao lại cứ muốn biến mình thành kẻ ác?” Thường Hy thả chậm giọng điệu nói, ngồi mãi có chút không thoải mái.

Minh Sắt xoay người cầm lấy một cái gối đệm lên phía sau lưng Thường Hy, nói: “Ca ca bảo ta mang đến, dựa lên đi.”

Thường Hy cả kinh, Chuyên Tôn Nhạc Đan thế nhưng biết nàng trốn ở chỗ này, lại còn sai muội muội của hắn đưa tới gối dựa cho nàng, trong lúc nhất thời có chút trầm mặc, nói: “Tại sao ngươi không đi giúp một tay?”

Minh Sắt đã sớm thu hồi đao trong tay mình, thản nhiên nói: “Ca ca bảo không cho ta nhúng tay.”

Thường Hy vén rèm lên lướt nhìn ra ngoài, chỉ thấy bên ngoài vẫn như cũ đánh nhau thành một đoàn nhưng nàng nhìn không rõ là phe nào đang chiếm thế thượng phong. Trong đại điện tựa hồ còn tăng thêm rất nhiều khuôn mặt xa lạ, nàng cũng không quay đầu lại, hỏi luôn: “Những ai đang đi vào kia? Thế nào trong đại điện lại có nhiều người như vậy?”

Minh Sắt nghe thế thì khuôn mặt khẽ biến sắc, nói: “Thật nhanh tay nhanh chân. Xong rồi! Lần này thì xong rồi!”

Thường Hy mặc dù không biết nàng tại sao lại nói như vậy nhưng trong lòng mơ hồ có một loại cảm giác khác thường, không hiểu vì sao cái tên Chuyên Tôn Diệp Thành lại hiện lên trong đầu lúc này. Nàng đang mải suy nghĩ thì bất ngờ nghe được bên tai truyền đến một tiếng hét to: “Tất cả dừng tay!”

Đại sảnh đang hỗn loạn nhất thời yên tĩnh trở lại. Thường Hy cảm nhận được thân thể Minh Sắt bên cạnh khẽ run, chỉ nghe nàng khẽ nói: “Nếu như ngươi có thể giữ lại tính mạng cho nương ta, ta sẽ rất cảm kích ngươi.”

Thường Hy không nghĩ nàng ta sẽ nói như vậy, cư nhiên bắt cóc nàng mà lại dùng một loại giọng điệu cầu khẩn thế này. Càng như vậy Thường Hy lại khó có thể dễ dàng cự tuyệt, nhưng Tần Nguyệt Như… Chỉ sợ nàng thật sự cứu không được. Suy nghĩ một chút nàng liền nói: “Tính khí mẫu hậu của ngươi ngươi cũng biết, chuyện bà ta đã làm chỉ sợ ngươi cũng biết nốt, ta có thể giúp cái gì? Sợ là không dễ dàng đâu!”

Minh Sắt đang muốn nói chuyện thì bất chợt rèm che của hai người bị vén lên, một thanh kiếm sắc bén cứ thế đâm vào, lao vun vút hướng về phía Thường Hy. Đoản kiếm trong tay Minh Sắt nhanh chóng chuyển một cái, chỉ nghe thấy tiếng binh khí va chạm nhau đến chói tai, nhất thời đem ánh mắt của mọi người đều chú ý lại đây.

“Dừng tay, đừng động, Thái tử phi đang ở đó!” Ngu Thụy Lân thất sắc kinh hô.

Tiêu Vân Trác đã sớm phản ứng nhanh chóng hướng bên này phi thân tới, chỉ thấy bên ngoài rèm che chính mà một nam tử mặc khôi giáp. Hắn tức giận quát lên: “Còn không mau dừng tay!”

“Thái tử phi bị người khác khống chế, mạt tướng cũng chỉ là cứu giá mà thôi!” Vừa nói, trường kiếm trong tay lại nhẫn tâm đâm sâu thêm một tấc. Sắc mặt Tiêu Vân Trác tái xanh, không kịp lên tiếng liền hướng binh lính kia đá tới, chỉ nghe được một tiếng thét kinh hãi, ngay sau đó trên tấm rèm có máu tươi rỉ ra. Tiêu Vân Trác sợ đến mức linh hồn cũng muốn xuất khiếu, la lên: “Hy nhi, nàng làm sao vậy?”

Dưới chân không chút lưu tình đem tên binh lính đạp ngã trên mặt đất. Lúc này mọi người cũng chạy tới, vén rèm lên thì nhìn thấy Thường Hy bình an vô sự nhưng bên người nàng lại có một cô gái bị thương, máu từ trên cánh tay chảy xuống không ngừng.

“Minh Sắt!” Chuyên Tôn Nhạc Đan lớn tiếng hô, đẩy ra mọi người đỡ lấy muội tử của mình, hỏi: “Muội có sao không?”

“Không sao, một chút bị thương nhỏ không chết được!” Minh Sắt nhìn ca ca nhà mình nói, Chuyên Tôn Nhạc Đan lúc này mới yên lòng, lại quay đầu nhìn về phía Thường Hy đang được Tiêu Vân Trác ôm vào trong lòng, hỏi: “Nàng vẫn ổn chứ?”

“Đa tạ Minh Sắt đã cứu ta một mạng, nếu không kiếm kia đã trực tiếp đâm vào ngực ta rồi.” Thường Hy vẫn còn cảm thấy sợ hãi, tình huống lúc đó thật là nguy hiểm, nếu không nhờ Minh Sắt ra tay chống đỡ thì nàng thật sự đã…

Ngu Thụy Lân tiến lên một bước, hai tay ôm quyền nói: “Đa tạ cô nương trượng nghĩa cứu giúp, tại hạ vô cùng cảm kích.”

Minh Sắt nhìn Ngu Thụy Lân, lại nhìn đến Thường Hy, cười nói: “Ngươi là ca ca của nàng?”

Ngu Thụy Lân gật đầu một cái, lại nói: “Đại ân không lời nào cảm tạ hết. Nếu cô nương có việc cần giúp chỉ cần mở lời, tại hạ sẽ cố gắng làm hết sức.”

“Vậy ngươi liền giết chết Tiêu Vân Trác coi như là báo ân rồi!” Tần Nguyệt Như đột nhiên lên tiếng, trong ánh mắt nhìn Ngu Thụy Lân tràn đầy nụ cười chế nhạo.

Ngu Thụy Lân cau mày nói: “Thứ cho tại hạ làm không được, điều này rất quá đáng!”

Tần Nguyệt Như cười lạnh nói: “Đã nói c