điện đều hù dọa, mười mấy đạo ánh mắt đều hướng về phía bên này. Chỉ thấy Tần Nguyệt Như hung hăng nhìn Hàng Nhạc Thủy, hai quả đấm nắm lại thật chặt, chậm rãi muốn vươn tay ra muốn bắt hắn lại bị Hàng Nhạc Thủy lách mình tránh được.
Lúc này Vân Thanh xông ra đứng chắn trước mặt Hàng Nhạc Thủy, nhìn Tần Nguyệt Như cười lạnh nói: “Đại tỷ, ngươi còn nhớ rõ ta?”
“Ta chết cũng không quên ngươi!” Tần Nguyệt Như nhìn Vân Thanh, khuôn mặt tràn đầy phẫn hận. Bà ta thật hận chết nữ nhân này, đều là do nàng ta dẫn đi ánh mắt của hắn.
Vân Thanh nghe giọng bàn tán xung quanh cao dần, tăng thêm âm lượng, nói: “Chư vị xin yên lặng một chút. Hôm nay đúng là ngày tốt, tỷ muội chúng ta được gặp lại ở nơi này quả là do ông trời khoản đãi. Không biết chư vị có tò mò Tần thái hậu cao cao tại thượng này tại sao lại có một muội muội như ta không?”
“Đúng vậy, không nghe qua Thái hậu còn có muội muội. Đây là có chuyện gì đang xảy ra?”
“Ngươi đến tột cùng là người nào? Thật sự là muội muội của thái hậu hay sao?”
Mọi người chất vấn liên tiếp khiến sắc mặt Tần Nguyệt Như tái nhợt, lớn tiếng quát lên: “Không được nghe nàng ta nói hươu nói vượn, bổn cung không có muội tử. Chư vị ái khanh đều lui ra đi, buổi triều đến đây chấm dứt. Có chuyện gì để hôm sau bàn tiếp.”
Tần Nguyệt Như nhìn thấy tình thế hiện tại không tốt, bà ta cho là nhiều năm như vậy, Vân Thanh sẽ không đề cập đến chuyện cũ nhưng nàng ta lại công khai nhắc tới, chắn hẳn là đã có chuẩn bị mà đến, bà ta không thể không đề phòng. Những đại thần này dĩ nhiên là không biết chuyện của của bà ta, nếu không thì đừng bảo là vị trí Thái hậu, ngay cả chỗ đặt chân trong Minh Khải quốc này cũng không còn nữa. Bà ta ẩn nhẫn nhiều năm như vậy ở đây chỉ vì một lí do duy nhất là báo thù, mắt thấy mục tiêu sắp đạt được, tuyệt đối không cho bất luận kẻ nào ngáng chân.
“Tần Nguyệt Như, ngươi đang sợ hãi phải không? Ngươi sợ những vị thần tử này biết được chuyện xấu trước kia của ngươi, sợ bọn họ biết được bên dưới khuôn mặt ra vẻ từ bi hiền lành này là một lòng dạ độc ác đến mức nào? Sợ bọn họ biết được để ngồi lên được vị trí thái hậu này ngươi đã làm không biết bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý?!” Giờ phút này Vân Thanh giống như đã thay đổi trở thành một người khác, không còn là người trầm ổn, tĩnh lặng như Thường Hy vẫn biết, cả thân mình đều tản ra ánh sáng sắc lạnh khiến người ta không dám đến gần.
“Chư vị không cần đi. Nói vậy mọi người đều tò mò Tần thái hậu đến tột cùng là nhân sĩ phương nào, tại sao lại đến Minh Khải quốc, tại sao quốc chủ Minh Khải quốc vừa qua đời liền phát động chiến tranh với Đỉnh Nguyệt. Tất cả mọi người ở đây đều muốn biết phải không?” Thanh âm Mạnh Điệp Vũ không bén nhọn mà lại mang theo một chút nhu hòa. Âm lượng mặc dù không cao nhưng từng câu từng chữ đều truyền vào trong tai mỗi người. Vì ngày hôm nay nàng đã bỏ ra rất nhiều, tuyệt đối không để cho Tần Nguyệt Như chạy trốn.
Thời gian dường như yên tĩnh trở lại. Trên đại điện tràn ngập một loại hơi thở báo hiệu mưa gió sắp tới. Sắc mặt Tần Nguyệt Như tái xanh, nhìn đám người Thường Hy quát: “Các ngươi muốn ở chỗ của ta thích làm gì thì làm sao? Đừng vọng tưởng! Người tới, đem tất cả những người này nhốt vào đại lao cho bổn cung!”
Tần Nguyệt Như ra lệnh một tiếng nhưng lại không nhận được tiếng đáp lại như thường ngày, bọn thị vệ đứng canh ở cửa cung ngay cả một câu cũng không nói, chỉ im lặng đứng đó lạnh lùng nhìn mọi người trong đại điện. Biến cố này khiến Tần Nguyệt Như có chút ngoài ý muốn, thậm chí khiếp sợ, nhìn những người đó quát lên: “Các ngươi đang làm gì vậy? Không nghe thấy lời bổn cung nói sao?”
Trừ thanh âm của Tần Nguyệt Như gào thét thì trên đại điên im lặng cực kỳ. Tần Nguyệt Như giống như đoán được điều gì, sắc mặt đại biến. Chuyên Tôn Nhạc Đan cũng một dạng tái nhợt, ánh mắt nhìn Tần Nguyệt Như tràn ngập đau thương, nhẹ nhàng đi tới nói: “Mẫu thân, người theo con đi thôi. Chúng ta đến một nơi không ai quen biết, sống một cuộc sống yên tĩnh được không? Những danh lợi phú quý, ân oán tình thù này đều bỏ xuống có được hay không?”
Chuyên Tôn Nhạc Đan muốn ra sức ngăn cản khi mọi chuyện còn chưa quá muộn. Hắn biết Tiêu Vân Trác là ai, cũng biết hắn ta không bao giờ làm chuyện mình chưa nắm chắc. Mới vừa rồi thị vệ đứng cửa không hề nhúc nhích đã khiến hắn cảm nhận được không khí nguy hiểm cận kề. Hơn nữa vừa Tiêu Vân Trác đã nói thẳng cho hắn, cho nên chuyện phát triển đến trình độ nào đã là việc hắn không thể dự liệu được nữa rồi. Huống chi trong tay hắn không có binh quyền, muốn phản kháng khó lại càng thêm khó.
Thường Hy cảm thấy dấu hiệu buồn ngủ quả thật đã giảm đi rất nhiều, không giống vừa rồi muốn nhấc mí mắt lên cũng không nổi, tinh thần đã có chút khởi sắc trở lại. Thuốc Hàng Nhạc Thủy đưa cho quả nhiên là hữu dụng. Nàng lại nhớ tới mấy lời Tần Nguyệt Như chất vấn Hàng Nhạc Thủy ban nãy, trong lúc bất chợt mâu quang chợt lóe, quay đầu nhìn về phía Tiêu Vân Trác hỏi: “Chàng biết thân phận của ông ấy đúng không?”
Mặc dù Thường Hy không nói tiếp nhưng Tiêu Vân Tr
