The Soda Pop
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210091

Bình chọn: 10.00/10/1009 lượt.

qua, quốc chủ không nên lao lực quá sức. Thái tử nếu có chuyện có thể thương nghị của thái hậu.”

Nạp Tháp nhiều lần ngăn trở, dụng ý đã quá rõ ràng. Thường Hy cẩn thận dò xét thần sắc của đám triều thần trên đại điện, có vui vẻ, có bi thống, có bất đắc dĩ, còn có cả cắn răng nghiến lợi. Xem ra mọi người đối với việc Tần thái hậu phụ chính có vẻ vẫn phản đối nhiều hơn là ủng hộ. Chẳng qua là lực lượng của bọn họ không bì được với Tần Nguyệt Như và Nạp Tháp thôi.

Thường Hy nhìn bộ dáng Nạp Tháp. Người này khuôn mặt hung hãn, nào có vẻ từ bi bác ái của người xuất gia, không cần suy nghĩ cũng biết Chuyên Tôn Nhạc Đan ở chỗ này là chịu bao nhiêu biệt khuất. Nàng không khỏi dấy lên với hắn chút đồng tình, trực tiếp bỏ qua Tần Nguyệt Như và Nạp Tháp, nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan nói: “Ngài còn nhớ chuyện đã từng đáp ứng với ta không?”

Chuyên Tôn Nhạc Đan ngây người, trong lúc nhất thời còn chưa phản ứng kịp. Không chỉ có Chuyên Tôn Nhạc Đan, tất cả mọi người trong đại điện lúc này đều lấy làm kinh hãi trước lời nói khó hiểu của Thường Hy. Tiêu Vân Trác nhìn hai người bọn họ, nỗ lực hồi tưởng lại xem giữa hai bọn họ còn có cam kết gì mà hắn không biết, nhất thời trong lòng cũng có chút ê ẩm. Bọn họ còn có bí mật mà hắn không biết, cảm giác này đúng là không hề dễ chịu.

Hàng Nhạc Thủy từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời, chỉ an phận thủ thường đứng sau lưng bọn. Hai nước bang giao cũng không phải là chỗ có thể tùy tiện nói chuyện. Nhìn tình huống lúc này thì Tiêu Vân Trác và Thường Hy chắc hẳn đã có biện pháp đánh vỡ cục diện, cho nên hắn cũng chỉ cần yên lặng mà thưởng thức cuộc vui.

Tần Nguyệt Như cảm thấy tình huống không tốt, nhìn Thường Hy thần sắc không vui nói: “Thái tử phi, đây là nơi bàn bạc quốc sự chứ không phải chỗ để nói chuyện riêng.”

“Tần thái hậu nói như vậy thật khiến người ta nghĩ không thông. Nếu trong triều đình này quốc chủ không phải là chủ, ngồi đó cũng như không chi bằng khiến quốc chủ thực hiện lời hứa ngàn vàng của hắn, cùng ta đi ra ngoài một chút.” Thường Hy cười nói, quay đầu nhìn Tiêu Vân Trác, nhẹ nhàng nháy mắt một cái. Lập tức Tiêu Vân Trác liền hiểu được dụng ý của nàng, cũng gật nhẹ một cái, không có đi lên ngăn trở nàng.

Sắc mặt Tần Nguyệt Như tái xanh, bà ta vạn vạn không nghĩ tới Thường Hy lại khó đối phó như vậy. Kể từ khi bước vào đã trực tiếp nhằm vào bà, lời lời đều sắc bén như dao, câu chữ có gai, công kích liên tiếp không ngừng nghỉ.

“Thái tử phi nói chuyện nên chú ý. Lời này là có ý tứ gì?” Tần Nguyệt Như lạnh lùng nói.

Thường Hy tựa hồ đã sớm dự liệu được bà ta sẽ hỏi như vậy, giận cũng không thèm giận, bỏ qua bà ta mà nhìn về phía Chuyên Tôn Nhạc Đan: “Lời hứa của ngài, còn nhớ rõ không?”

Chuyên Tôn Nhạc Đan chăm chú nhìn Thường Hy, trong lúc bất chợt giống như đã nhớ ra chuyện gì đó, lập tức liền nở một nụ cười phát ra từ nội tâm: “Còn tưởng rằng nàng đã quên rồi chứ?”

Thường Hy hé miệng cười cười, nói: “Chuyện khác có thể quên nhưng chuyện này không thể. Dù sao ngài ở chỗ này cũng không làm gì, chi bằng đi thực hiện lời hứa của ngài đối với ta đi.”

Tần Nguyệt Như giận dữ, quay đầu nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan nói: “Quốc chủ, nơi này là triều đình, không thể làm loạn!”

Chuyên Tôn Nhạc Đan lãnh đạm nhìn Tần Nguyệt Như, nói: “Mẫu hậu, ta đây làm quốc chủ có chút ý nghĩa gì? Thường Hy chỉ là người ngoài đến cũng nhìn ra được ta là con rối hoàng đế, ta cần gì ngồi ở chỗ này nhận lấy sỉ nhục? Nếu là người khác ta có thể phản kháng, nhưng người là mẫu hậu của ta, ta không muốn gánh trên lưng tội danh bất hiếu. Cho nên ta nhường lại nơi này không được sao?”

Lời này vừa nói ra đã khiến cả đại điện xôn xao. Thường Hy thế nào cũng không nghĩ thế Chuyên Tôn Nhạc Đan lại mượn lời của nàng mà trở mặt với Tần Nguyệt Như. Biến cố tới quá nhanh khiến tất cả mọi người đều trợn tròn mắt. Tiêu Vân Trác xem xét thời thế, lập tức tiến lên nói: “Quốc chủ nói những lời này là không ổn. Từ xưa đến nay đều là nam nhân quần lâm thiên hạ, nào có chuyện gà mái gáy sáng (người đàn bà lộng quyền)? Thật đúng là danh bất chính. Ngài nếu cứ như vậy bỏ đi thì giang sơn này ai làm chủ? Chẳng lẽ ngài thật sự muốn cho Tần thái hậu mang tiếng xấu trên lưng hay sao?”

Tiêu Vân Trác nói lời nào cũng là khắc bạc, công kích Tần Nguyệt Như so với Thường Hy thì cũng không kém chút nào, lại thêm hắn là Thái tử gia nên phân lượng càng nặng hơn. Trong lúc nhất thời văn võ trên đại điện tranh luận ầm ỹ, một phái ủng hộ Tần Nguyệt Như, một phái lại ủng hộ Chuyên Tôn Nhạc Đan. Hỗn loạn như bầy gà như vậy thật đúng là khiến Tiêu Vân Trác được mở rộng tầm mắt.

Ai nghĩ tới hôm nay vào cung, chỉ bằng tài ăn nói của Thường Hy lại dẫn tới tình trạng này. E là Tần Nguyệt Như tuyệt đối không ngờ được tình thế lại diễn ra như thế này đâu.

Từ xưa đến nay, chuyện thái hậu phụ chính cũng có không ít, phần lớn đều là mẹ cường con nhược. Nhưng giống như Chuyên Tôn Nhạc Đan đã lớn như vậy thì rất ít có, nhất là Chuyên Tôn Nhạc Đan lại không phải hạng ngốc nghếch, hơn nữa đã trải qua mười năm làm khách trên đất Đỉnh Ngu