XtGem Forum catalog
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210144

Bình chọn: 7.5.00/10/1014 lượt.

nhiên phải do nam nhân quyết định. Nữ nhân chúng ta tốt nhất vẫn nên giúp chồng dạy con, thưởng trà ngắm hoa, đọc sách đánh cờ, làm chút chuyện tiêu khiển là được. Nếu được thái hậu có thể cùng bổn cung đến hồ sen ngồi một chút không? Thời điểm bổn cung đến đây có thấy một hồ sen hoa nở đẹp vô cùng, rất muốn đi qua nhìn một chút!” Thường Hy cười nhạt, trong mắt mang theo ánh sáng chiếu rọi. Giọng điệu còn rất thành thật, tựa hồ là thật sự muốn đi đến hồ sen ngắm cảnh.

Tần Nguyệt Như vừa sửng sốt vừa cả kinh. Ngu Thường Hy này quả thật là khó lòng phòng bị, đây rõ ràng là muốn mang bà ta rời khỏi chỗ này. Tần Nguyệt Như không chút nghĩ ngợi nói: “Thái tử phi nếu như muốn nhìn thì ngày khác vào cung, bổn cung tự nhiên sẽ khoản đãi. Chẳng qua là hôm nay công việc bề bộn, không thể phụng bồi.”

“Có chuyện gì gấp hay sao? Hai nước đàm luận tự nhiên là có quốc chủ và Thái tử nước ta. Ta và ngài đều là nữ nhân, đối với quốc sự có gì hứng thú? Vẫn là ngắm hoa thưởng trà có chút thú vị hơn. Chẳng lẽ thái hậu không yên lòng để một mình quốc chủ một mình đối diện với Thái tử nước ta?” Nói tới chỗ này Thường Hy lại che miệng cười một tiếng, nhìn đám triều thần Minh Khải chia làm hai phe đứng trên đại điện, chỉ vào bọn họ nói: “Nơi này có thật nhiều đại thần, bọn họ đều là cánh tay của quốc chủ, có chuyện gì tự nhiên sẽ đứng lên tương trợ. Ngược lại người bên Thái tử gia không nhiều, chẳng lẽ ngài vẫn sợ bị chúng ta khi dễ sao? Hay là trước nay ngài căn bản vẫn không để cho quốc chủ tự mình làm chủ?”

Thường Hy từng bước từng bước mà ép sát, không chút nào chịu buông tha Tần Nguyệt Như. Nữ nhân này mua danh chuộc tiếng, trước mặt đám triều thần vẫn luôn là hình tượng từ mẫu. Nàng bắt được nhược điểm này mà ép bà ta đi vào khuôn khổ, nếu không sẽ phải trả giá thật lớn.

Mặc dù đang ở trên địa bàn của bà ta nhưng Thường Hy vốn là người có thù phải trả, nắm lấy cơ hội sẽ không dễ dàng buông tay. Có thù tất báo là phong cách của nàng!

Tần Nguyệt Như hết sức kiềm chế cơn giận của mình, đang muốn phản bác thì một thanh âm bén nhọn truyền tới: “Thái tử phi quản nhiều chuyện quá, thật đúng là người tài nhiều vất vả. Quốc chủ thân thể mang bệnh, thái hậu phụ chính cũng là chuyện bình thường.”

Thường Hy quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam tử thân mặc tăng bào, ánh mắt sắc bén nhìn nàng. Thường Hy trong lòng phát lạnh, biết đây nhất định là Nạp Tháp rồi, nghe được hắn nói như vậy càng thêm khẳng định hắn cùng Tần Nguyệt Như một phe. Lập tức nàng cũng không tức giận, cố tỏ vẻ kinh ngạc nói: “Cái gì? Thân thể quốc chủ mang bệnh? Quốc sư ngài thế nào lại không nói sớm? Nghe nói quốc sư trên thông thiên văn dưới tường địa lý, y dược tinh thông, không gì không làm được, nhưng tại sao quốc sư lại không chữa bệnh cho quốc chủ? Hay là nói quốc chủ mắc trọng bệnh, ngay cả quốc sư cũng không cách nào cứu chữa?”

Nạp Tháp cứng người. Thường Hy đào cho hắn một cái hố, bất kể nói thế nào cũng gây bất lợi cho mình. Là hắn nói Chuyên Tôn Nhạc Đan mang bệnh, ai cũng biết hắn tinh thông y thuật, nếu không chữa được cho quốc chủ thì tại hắn bản lĩnh không cao. Nếu lại nói Chuyên Tôn Nhạc Đan thực ra không có bệnh thì vừa rồi hắn chính là dối trên lừa dưới mà bảo quốc chủ có bệnh. Quốc chủ khỏe mạnh, thái hậu đương nhiên không cần phụ chính. Không nghĩ tới một tiểu cô nương lại chỉ dựa vào mấy câu nói mà lại có thể dồn hắn vào tình thế quẫn bách, cho nên sắc mặt hắn lại càng trở nên khó coi.

Tiêu Vân Trác nhìn Thường Hy, hôm nay ai gặp phải tiểu nha đầu này chính là tự tìm xúi quẩy rồi. Nàng bị người ta ám toán, trong lòng đã sớm chứa đầy một bụng hỏa khí, ai đụng phải nàng lúc này đều nên tự trách mình xui xẻo. Vì muốn cho nàng hả giận cho nên hắn cũng ung dung đứng đó mà không nói lời nào. Đợi khi thời cơ chín muồi hắn mới thong thả đi đến bên người Thường Hy, nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan cố làm ra vẻ nghi hoặc nói: “Ta nhìn thần sắc quốc chủ sáng sủa, không giống với người đang mang bệnh. Không biết bệnh tình của quốc chủ thế nào, bên người ta vừa đúng có một thần y, có thể thay ngài bắt mạch một chút không?”

Thường Hy và Tiêu Vân Trác phối hợp vô cùng tốt, một tung một hứng, chỉ khổ Nạp Tháp tức giận đến nỗi thân thể phát run. Chỉ là, Nạp Tháp có thể đi đến nước này cũng không phải chỉ có hư danh, hắn bình tĩnh ngăn chặn lửa giận trong lòng, lại bày ra bộ dáng ổn trọng, nói: “Làm phiền Thái tử gia quan tâm, chẳng qua bệnh tình của quốc chủ nước ta chính là cơ mật. Huống chi thân thể quốc chủ đã tốt rồi, song vẫn còn mệt nhọc quá độ cho nên thái hậu mới phải vất vả phụ chính một phen.”

Lão già này quả nhiên không phải là hổ giấy. Tiêu Vân Trác cười nhạt, nhìn cặp mắt sạch trơn không có một tia tâm tình của Nạp Tháp, nói: “Tuy nói thân thể mệt nhọc nhưng thương lượng một hai chuyện hẳn là vẫn có thể chứ? Huống hồ hai nước bang giao không phải là trò đùa. Lục hoàng tử của quý quốc vẫn còn làm khách ở nước ta, tin tưởng quốc chủ nhất định sẽ có thành ý cùng bản Thái tử thương lượng, phải không?”

Nạp Tháp mày rậm nhíu chặt, nói: “Lão nạp đã nói