ao, chỉ cần vui vẻ là tốt rồi.” Tiêu Vân Trác cũng không có phản đối, dù sao Vân Thanh đã hy sinh cho mẹ con bọn họ quá nhiều, mặc dù cô cô cũng chỉ là vì Tấn vương mới làm như vậy. “Chờ ta về cung sẽ ban cho cô cô chút bạc, tránh cho cuộc sống quá cực khổ.”
Thường Hy gật đầu một cái, nói: “Chàng có phát giác hay không, Vân Thanh cô cô rất để ý đến Hàng tiên sinh?”
Tiêu Vân Trác sửng sốt: “Nàng nói là?”
“Ta cũng không dám xác định, chẳng qua là ta cảm thấy Vân Thanh cô cô có thể thích Hàng tiên sinh, ánh mắt nhìn Hàng tiên sinh cũng không giống với những người khác. Có cơ hội thì chàng nên tác hợp cho bọn họ, tránh cho cô đơn lẻ bóng. Nửa đời sau còn dài, có người làm bạn cũng tốt.” Thường Hy cười nói, đến hôm nay nàng chỉ hy vọng ai muốn có hạnh phúc thì được hạnh phúc, không giống như nàng, con đường phía trước biến đổi khôn lường.
“Được, ta sẽ chú ý.” Tiêu Vân Trác gật đầu đáp ứng, mặc dù hắn cũng không hứng thú gì với việc làm bà mai nhưng cũng cứ thử xem sao.
“Lệnh huynh ẩn mình trong thành Bình Giang, tối qua mới đưa tin tức tới, đã vào được trong khách điếm này. Đợi lát nữa huynh muội hai người gặp mặt rồi trò truyện một lát.” Nói tới chỗ này liền dừng lại, nhìn Thường Hy rồi tiếp tục: “Ta cũng nhận được mật báo nói Vân Đô tựa hồ có biến. Các hoàng tử xuất cung cả, hậu cung có vẻ không yên.”
Thường Hy nghe mà trong lòng rét lạnh, nghĩ đến Dương Lạc Thanh mà cảm thấy kinh hoảng, nữ nhân này giấu trong mình không biết bao nhiêu dã tâm… Nàng vội vàng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra?”
“Chỉ nghe nói trong hậu cung giống như đã xảy ra chuyện gì đó nhưng rất nhanh liền chìm đi xuống. Ngay cả Ngũ Hải cũng không nắm được tin tức chính xác.” Sắc mặt Tiêu Vân Trác không tốt, nhìn Thường Hy khẽ trầm tư nói. Hàng Nhạc Thủy nói cần phải khiến Thường Hy suy nghĩ nhiều một chút, tinh thần mới không dễ lâm vào giấc ngủ, nếu không hắn cũng không đành lòng khiến nàng lo lắng.
Thường Hy thật bị hù sợ. Ngũ Hải ở trong hậu cung có tai mắt khắp nơi, địa vị vững chắc, nếu như ngay cả hắn cũng không hỏi thăm ra tin tức thì chuyện có vẻ đã phát triển ra thành trình độ bọn họ không thể khống chế rồi. Đổi lại góc độ nói, người khác chính là nhắm vào bọn họ mà làm, phòng bị bọn họ, cho nên Ngũ Hải mới không thăm dò được tin tức. Nói không chừng hậu cung đã bị người ta khống chế cho nên mới phong tỏa tin tức. Dù sao bất kể là trường hợp gì thì đều bất lợi đối với bọn họ.
Bên này còn chưa có giải quyết xong, bên kia lại xảy ra chuyện, đúng là họa vô đơn chí rồi!
“Vậy chàng cho rằng là có chuyện gì xảy ra? Trong lòng có đối tượng hoài nghi hay không?” Thường Hy nhìn Tiêu Vân Trác hỏi.
“Trước khi xuất cung ra đã tung ra mạng lưới tình báo, mấy ngày nữa liền có tin tức.” Tiêu Vân Trác nhìn ánh mắt không ngừng chớp động của Thường Hy, lại nói: “Nàng có phải đã hoài nghi người nào hay không?”
Thường Hy gật đầu một cái, nói: “Dương Lạc Thanh và Tần Nguyệt Như có liên quan đến nhau, ta đoán chuyện này không thoát khỏi quan hệ với Tần Nguyệt Như. Chúng ta vào cung đợt này nên thử dò xét xem sao.”
Tiêu Vân Trác nhìn đến Thường Hy một thân tinh thần sáng láng, nhớ đến lời nói của Hàng Nhạc Thủy, quả nhiên cảm thấy hắn nói có lý, cười nói: “Được, nàng có thể đi làm. Nếu như làm cho Tần Nguyệt Như tức chết thì càng tốt!”
“Thế gian này cũng không có Chu Du thứ hai. Tần Nguyệt Như làm bao nhiêu chuyện xấu xa như vậy mà vẫn còn sống, xem ra làm bà ta tức chết là chuyện không dễ dàng đâu.” Thường Hy không nhịn được mà hé miệng cười, hôm nay tinh thần cảm giác tốt hơn rất nhiều, ngay cả đầu óc cũng linh hoạt, tâm trạng có mấy phần cao hứng. Nàng ngẩng đầu nhìn, thấy sắc trời không còn sớm thì nhanh chóng giục Tiêu Vân Trác rời giường.
Hai người thu thập xong rồi ra khỏi phòng hội hợp với mọi người. Ở dưới lầu, mọi người thấy Thường Hy xuống cũng không nhịn được cao hứng trở lại, vây quanh nàng nói chuyện thật lâu rồi mới ngồi xuống chỗ của mình. Ngu Thụy Lân càng thêm hưng phấn không thôi, ngay cả trong đôi mắt cũng chớp động ánh nước. Mạnh Điệp Vũ nhìn huynh muội bọn họ tình thâm, trong lòng càng không ngừng hâm mộ. Nếu nàng cũng có được một ca ca như vậy thì tốt biết bao nhiêu.
Hàng Nhạc Thủy nhìn Thường Hy một cái, cười nói: “Tiểu nha đầu, cái này ngươi cầm lấy, tí nữa đến cửa cung thì ăn vào, ngàn vạn lần đừng quên.”
Thường Hy nhìn thấy Hàng Nhạc Thủy đưa cho mình một bình ngọc trắng nhỏ tinh xảo thì vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Đây là cái gì?”
Hàng Nhạc Thủy nở một nụ cười ôn hòa, nói: “Thiên cơ không thể lộ, ngươi nếu tin ta thì lấy đi, không tin có thể không cầm.”
Thần sắc mọi người không đồng nhất, cũng có chút khẩn trương, dù sao đối với Hàng Nhạc Thủy bọn họ cũng không phải quá quen thuộc. Ngu Thụy Lân nhìn Hàng Nhạc Thủy, hỏi: “Tiên sinh, thuốc này đến tột cùng là thuốc gì? Ngài tốt xấu cũng nên tiết lộ một chút chứ, chúng ta cũng dễ an tâm không phải sao?”
Hàng Nhạc Thủy nhìn Ngu Thụy Lân lo lắng, cười nhẹ: “Không thể nói.”
Thường Hy nhìn Hàng Nhạc Thủy, mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ nhưng vẫn nhận lấy bình ngọc, nói