The Soda Pop
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210172

Bình chọn: 9.5.00/10/1017 lượt.

yệt, đối với Minh Khải quốc mà nói thì là một vị quân vương có cống hiến lớn lao.

Nội bộ Minh Khải quốc thật ra thì vẫn không yên ổn, chỉ do phe phái của Tần thái hậu quá mức cường thế, những người ủng hộ Chuyên Tôn Nhạc Đan dĩ nhiên sẽ bị chèn ép cho không ngóc đầu lên được. Đoàn người Tiêu Vân Trác là từ thiên triều tới, đám người này tự nhiên hy vọng có thể mượn danh Đỉnh Nguyệt quốc mà lật ngược lại tình thế, cho nên có hơn vài người ngoài sáng trong tối phụ họa với lời nói của Tiêu Vân Trác. Hơn nữa Tiêu Vân Trác đương nhiên là cố ý muốn làm cho nội bộ bọn họ lục đục. Có câu nước đục dễ mò cá. Hắn đứng ở bên này không ngừng châm ngòi thổi lửa. Quan trọng hơn nữa là nếu như Chuyên Tôn Nhạc Đan nắm được thực quyền thì độc của Thường Hy sẽ có hy vọng.

Trong lúc nhất thời trên đại điện ngươi một câu ta một câu, phân tranh vô cùng náo nhiệt. Thường Hy chỉ cảm thấy mí mắt có chút nặng, cơn buồn ngủ không ngừng kéo tới. Tiêu Vân Trác vừa nhìn, vội vàng đỡ lấy nàng hỏi: “Nàng làm sao vậy?”

Thường Hy lắc đầu một cái, nói: “Mắt không mở ra được, muốn ngủ.”

Chuyên Tôn Nhạc Đan ngồi ở phía trên thấy tình hình Thường Hy không tốt, bất chấp lễ nghi mà bước xuống, hỏi: “Thế nào?”

Tiêu Vân Trác nghiến răng nói: “Độc lại phát tác. Nếu còn tiếp tục thì chỉ sợ về sau thời gian thanh tỉnh càng ngày càng ít.”

Khi Chuyên Tôn Nhạc Đan đi xuống, trong đại điện lập tức yên tĩnh lại, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía bên này. Tần Nguyệt Như vừa trông thấy vậy thì khóe miệng lộ ra một tia cười trào phúng. Cùng ta đấu sao? Còn non lắm!

Dù sao trong tay Tần Nguyệt Như cũng có binh quyền, vừa nhìn thấy tình thế không ổn là lập tức lệnh cho thị vệ thân tín phái binh vây kín triều đình. Tình thế nhất thời trở nên khẩn trương, trong đại điện yên lặng như tờ, ngay cả bản thân Thường Hy cũng mạnh mẽ áp chế bản thân không để cho mình ngủ mất.

Hàng Nhạc Thủy không biết từ lúc nào đã đi ra khỏi đại điện, lúc này lại chen đám người đi vào, đưa một viên thuốc nhỏ màu đen vào tay Thường Hy, khẽ nói: “Mau ăn đi.”

“Đây là cái gì?” Tiêu Vân Trác và Chuyên Tôn Nhạc Đan đồng thời hỏi.

Khóe miệng Hàng Nhạc Thủy nhếch lên, nói: “Thuốc giải.”

Thường Hy nheo mắt, dùng sức chống đỡ mí mắt đang muốn sụp xuống, nói: “Hàng tiên sinh, ngài từ đâu lấy được thuốc giải này thế?” Mặc dù hỏi như vậy nhưng nàng vẫn đem thuốc nuốt xuống. Nàng dù sao vẫn rất tin tưởng Hàng Nhạc Thủy.

Hàng Nhạc Thủy trông thấy động tác của Thường Hy thì cười một cái, sau đó mới lên tiếng: “Mọi người đều cho rằng thuốc giải này chỉ có hoàng thất Minh Khải quốc mới có, thật ra thì ta cũng biết cách điều chế. Mới vừa rồi thừa dịp hỗn loạn ta đã ra ngoài, tranh thủ lấy được dược vật còn thiếu, chế nốt thuốc giải.”

Tiêu Vân Trác vui mừng không thôi, nhưng Chuyên Tôn Nhạc Đan vẫn còn chút nghi ngờ, nói: “Làm sao có thể dễ dàng lấy được như vậy? Nơi mẫu hậu ta cất giấu thuốc giải ta còn không tìm được!”

Bên này bàn luận xôn xao kéo đến sự chú ý của Tần Nguyệt Như, thời điểm bà ta nhìn thấy Hàng Nhạc Thủy, ánh mắt bất ngờ co rút… Trên thân người này có một loại khí chất hệt như Tiêu Nhất Hàng…

“Ngươi là ai?” Tần Nguyệt Như mở miệng hỏi, trong thanh âm mang theo một tia run rẩy.

Thường Hy nhìn bộ dáng Tần Nguyệt Như có chút kỳ quái. Nạp Tháp không tự chủ được mà bước về phía trước một bước, tựa hồ như muốn tra xét cái gì.

“Cũng chỉ là một kẻ dân thường thôi.” Thanh âm Hàng Nhạc Thủy rất lãnh đạm, thậm chí nhìn cũng không thèm nhìn Tần Nguyệt Như.

Hàng Nhạc Thủy chưa bao giờ dùng thái độ lãnh đạm như vậy để đối đãi với người khác, Thường Hy không khỏi có chút kinh ngạc. Vân Thanh cắn chặt răng không nói lời nào, thần sắc cũng có chút khiến người ta nhìn không thấu.

Mạnh Điệp Vũ nắm chặt hai nắm đấm, rất muốn ra tay nhưng cân nhắc đến tình hình hiện tại thì chỉ phải đành nhịn xuống. Nhưng cũng chỉ là tạm thời thôi. Ánh mắt của nàng bắn về phía Tần Nguyệt Như chứa đầy sát khí.

Tựa hồ là cảm nhận được ánh mắt giết người của Mạnh Điệp Vũ, Tần Nguyệt Như quay đầu nhìn lại, tròng mắt hơi híp, gương mặt này rất quen thuộc. Trước kia mặc dù bà ta đã cùng Mạnh Điệp Vũ hợp tác qua nhưng hai người cũng không tiếp xúc, cho nên chưa từng thấy qua mặt nàng. Nhưng giờ phút này nhìn Mạnh Điệp Vũ lại khiến bà ta nhớ đến một người, vì thế há miệng hỏi: “Bình Nhược Thu là gì của ngươi?”

Mạnh Điệp Vũ cười lạnh một tiếng, đột nhiên lớn giọng nói: “Tần thái hậu đúng là mau quên. Ngài không phải đã hợp tác cùng dân nữ bắt cóc thần nữ hộ quốc sao? Thế nào hôm nay lại làm bộ không nhận ra?”

Bắt cóc thần nữ hộ quốc? Trong lúc nhất thời triều đình lại nổi lên một trận xôn xao, đường đường là Thái hậu một nước tại sao lại có thể làm ra chuyện như vậy? Các đại thần vốn an phận bây giờ cũng không thể im tiếng được nữa.

Chuyên Tôn Nhạc Đan tựa hồ cũng không nghĩ đến tình huống sẽ phát triển đến đến nước này, quay đầu nhìn về phía Tiêu Vân Trác hỏi: “Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Tiêu Vân Trác nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan nói: “Mặc dù ta không thích ngài, ta và mẫu hậu ngài cũng có một mối ân oán