Polaroid
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210064

Bình chọn: 9.00/10/1006 lượt.

ó chuyện thì tìm ngươi, bây giờ lại chối đây đẩy! Quả nhiên là một tiểu nhân!”

Ngu Thụy Lân biến sắc, ngay sau đó vô cùng chính khí nói: “Đại trượng phu đã nói thì sẽ giữ lời, nhưng làm chuyện gì cũng phải đúng với tín nghĩa. Thái tử điện hạ chính là Thái tử của Đỉnh Nguyệt ta, tại hạ cho dù phải hy sinh tính mạng cũng phải bảo vệ. Huống chi đây là yêu cầu của Thái hậu chứ không phải yêu cầu của tiểu thư Minh Sắt. Thái hậu không có cản kiếm thay cho muội tử nhà ta, nếu tình huống vừa rồi hẳn là thái hậu sẽ càng đẩy muội tử nhà ta ra ngoài chứ?”

Thần sắc Tần Nguyệt Như biến đổi, không để ý đến Ngu Thụy Lân mà nhìn Minh Sắt nói: “Nhanh lên, bảo hắn giết Tiêu Vân Trác!” Chỉ cần Tiêu Vân Trác chết thì đám người Đỉnh Nguyệt này sẽ rút lui, tình cảnh khốn quẫn lúc này cũng có cơ lật ngược. Nhưng Tần thái hậu cũng bỏ qua một việc, đó chính là Chuyên Tôn Diệp Thành đã xuất hiện, làm sao có thể vãn hồi tình thế? Cả tòa hoàng thành đã bị khống chế, nào còn là hoàng thành nằm trong tay bà ta trước đây?

Minh Sắt lộ vẻ mặt khó khăn nhìn Tần Nguyệt Như một cái, lại nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan, khẽ cắn răng nói: “Nương, chúng ta đều đi đi. Con và ca ca mang nương đến nhà cũ của con có được hay không? Nương thường nói thích nhất phong cảnh ở đó mà, về sau chúng ta sẽ sống ở đó có được không? Đừng dây dưa với những thứ phàm tục này nữa, nương hãy buông tha cho ân oán kia đi, chúng con sẽ cầu xin bọn họ tha thứ cho nương, được không?”

Tần Nguyệt Như sửng sốt, không ngờ rằng nữ nhi của mình lại có thể nói ra những lời như vậy, trong lúc nhất thời không khống chế được, đánh cho nàng một bạt tai, quát: “Được, được lắm, ngươi với ca ca của ngươi đều muốn phản bội ta có phải hay không? Ta làm sao có thể nuôi ra hai đứa con bất hiếu như vậy?!”

“Mẫu hậu, buông tay đi, cùng con và Minh Sắt sống ẩn cư được không? Nhi tử nhất định sẽ hiếu thuận người thật tốt, coi như nhi tử van xin người đấy!” Chuyên Tôn Nhạc Đan biết chuyện tình đã không thể vãn hồi. Chuyên Tôn Diệp Thành vừa nhìn đã biết là có chuẩn bị mà tới, Tiêu Vân Trác chính là cùng hắn liên thủ nếu không tuyệt đối không thể bọn họ vừa vào cung thì người của Chuyên Tôn Diệp Thành đã khống chế hoàng thành. Nhất định là người của Chuyên Tôn Diệp Thành đi theo Tiêu Vân Trác xâm nhập vào cung.

Không nghĩ tới mẫu hậu cơ trí như vậy cũng sẽ có lúc hồ đồ như ngày hôm nay. Bọn họ không muốn gì khác, chỉ cần an ổn sống qua ngày là được rồi.

Tần Nguyệt Như quả thật là đã bị chọc giận đến phát điên, chỉ có cảm giác cả đời này mình đã thất bại vô cùng. Thậm chí ngay cả con của mình cũng giúp người ngoài nói chuyện, nhìn Chuyên Tôn Nhạc Đan nói: “Ta làm tất cả là vì ai? Cũng chỉ là muốn đưa ngươi lên đế vị! Hôm nay ngươi lại nói những lời nhụt chí như vậy là muốn tức chết ta sao?”

“Những thứ này cũng không phải là điều nhi tử muốn. Mẫu hậu, nghe lời khuyên của nhi tử lần này thôi, chúng ta rời khỏi đây đi. Ngôi vị hoàng đế này vốn không thuộc về ta, phụ hoàng muốn truyền nó cho nhị ca, chúng ta trả lại cho huynh ấy, từ đây tiêu diêu tự tại không phải là tốt sao?” Chuyên Tôn Nhạc Đan thật sự mệt mỏi, hắn không muốn sống cuộc sống như thế này nữa. Hắn chỉ muốn tiêu dao ở một nơi sơn thủy hữu tình, vô dục vô cầu tùy tâm sở dục là tốt rồi.

Gương mặt Tần Nguyệt Như trở nên xanh mét, nhìn con trai của mình mà tức giận một câu cũng không nói lên lời. Cùng lúc đó Mạnh Điệp Vũ cũng tiến lên thét lớn: “Muốn đi thì trả lại mạng cho cha mẹ ta mới có thể rời đi!”

Tần Nguyệt Như hừ lạnh một tiếng: “Tự mình tìm chết! Ban đầu đáng ra không nên mềm lòng, diệt cỏ diệt tận gốc, đã muốn chết thì không oán được ai!” Trong lúc bất chợt Tần Nguyệt Như cười lớn một tiếng, nhìn mọi người nói: “Một lũ ngu ngốc các ngươi, không cảm thấy hôm nay trong đại điện có hương thơm rất dễ ngửi hay sao?”

Tần Nguyệt Như vừa nói lập tức liền khiến cho mọi người trở nên kinh hoảng. Thường Hy theo bản năng nhìn Hàng Nhạc Thủy một cái, lại nhớ đến trước khi vào cung hắn đưa cho nàng một chiếc bình ngọc, dùng lực hít một hơi liền không cảm thấy gì không thoải mái. Trong lòng nàng nhất thời bừng tỉnh hiểu ra, thì ra Hàng Nhạc Thủy đã có chuẩn bị từ trước, nghĩ vậy nên trong lòng cũng không sợ hãi.

Trong chớp mắt, rất nhiều đại thần Minh Khải quốc mềm nhũn người mà ngã xuống đất. Lúc này Thường Hy lại nghe được một thanh âm xa lạ vang lên: “Thật hèn hạ! Cũng chỉ có bà mới có thể làm ra loại chuyện như vậy!”

Thường Hy theo thanh âm mà quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nam tử nói chuyện có hao hao giống với Chuyên Tôn Tử Di, vậy chắc hẳn hắn là Chuyên Tôn Diệp Thành rồi. Quả nhiên nghe được Tần Nguyệt Như nói: “Ngươi đã chết rồi cơ mà? Tại sao còn xuất hiện ở đây?”

Chuyên Tôn Diệp Thành hừ lạnh một tiếng, nói: “Ta còn chưa báo thù, làm sao có thể chết? Bà bức tử phụ hoàng, mẫu hậu của ta, ta phải thay bọn họ báo thù!” Nói xong câu đó, bỗng nhiên thân thể Chuyên Tôn Diệp Thành nhoáng một cái ngã xuống mặt đất, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn Tần Nguyệt Như tràn đầy căm hận.

Trong đại điện liên tục có người ngã xuống, tuy nhiên